Ninh Tưởng cực kỳ vui vẻ khi nghe cô nói thế, lập tức mang giấy bút đến xin mẹ viết lại số điện thoại, còn vô cùng kiêu ngạo mà nói “Mẹ, Tưởng Tưởng biết gọi điện thoại đấy!”Suy nghĩ lại bổ sung thêm, “Mẹ, Tưởng Tưởng sẽ không gọi cho mẹ hàng ngày, nhớ mẹ mới gọi thôi.”Lại nghĩ một chút, gặp phải một vấn đề khó, “Tưởng Tưởng nhớ mẹ mỗi ngày thì làm sao bây giờ?”Cuối cùng cậu bé ra một quyết định cho chính mình ” Lúc Tưởng Tưởng rất nhớ rất nhớ mẹ thì sẽ gọi”.
Hai đầu mày Ninh Tưởng giãn ra như thể vừa đưa ra một quyết định trọng đại.Sau đó, cậu bé đem cất tờ giấy có ghi dãy số điện thoại vào trong chiếc túi áo nhỏ cẩn thận, rồi lôi kéo cô đến bàn ăn.Trong độ tuổi này của Ninh Tưởng, cậu bé thực sự được tính là vô cùng ngoan, tự mình ăn cơm rất tốt, lại không kén ăn, có thể thấy được anh ấy đã thành công trong việc giáo dục đứa con trai này.Hôm nay, Ninh Tưởng có chút bận rộn hơn, vì không những phải tự mình ăn cơm, còn phải chăm sóc cho mẹ.“Mẹ, ăn đùi gà!”“Mẹ, món này ăn ngon nè!”“Mẹ, ăn rau cải mới xinh đẹp nhé!”“Mẹ, lúc ăn cá cẩn thận bị xương đâm!”“Mẹ, Tưởng Tưởng gỡ xương cá cho mẹ nhé!”Nhưng mà cậu nhóc mới chỉ là một bạn nhỏ bốn tuổi, chuyện gỡ xương cá này làm không được tốt, chính Ninh Tưởng cũng ý thức được điều này, liền quay sang người nào đó, “Bố ơi bố, Tưởng Tưởng gỡ không sạch , vẫn là bố giúp mẹ gỡ xương cá ra đi”Ngày hôm nay, toàn bộ quá trình bạn nhỏ Ninh Tưởng là vai chính, Ninh Chí Khiêm cảm thấy mình bị bỏ mặc, một tiếng “ba ơi” này cũng coi như là đẩy anh lên trước “Đèn pha” rồi.Anh ngồi đối diện cô, trong mắt có vài tia sáng nhỏ vụn khiến cô có vẻ không chống đỡ được.Cô vội nói “Không cần không cần, em có thể tự ăn”.
Nói xong quay lại sờ đầu Ninh Tưởng “Tưởng Tưởng, mẹ không phải bạn nhỏ, mẹ có thể tự ăn được, con ăn nhanh lên đi.”Cậu bé vẫn tiếp tục chăm sóc cô trong khi cơm của mình còn hơn cả nửa chén chưa hết.“Con ăn no rồi”, Vừa nói Ninh Tưởng vừa đặt hai tay nâng đỡ khuôn mặt đáng yêu của mình, cười hi hi.“Ninh Tưởng, không được để cơm thừa!”.
Ninh Chí Khiêm nghiêm mặt nhắc nhở.“Con… con đang giảm béo”, cậu bé chu mỏ giải thích.Ôn Nghi nghe xong liền cười sảng khoái “Thằng nhóc này giảm cân cái gì chứ? Mau lấy cơm ăn hết đi nào!”Ninh Tưởng kỳ thực cũng ăn chưa no, vẫn còn muốn ăn tiếp, nhưng lại đảo nhanh con ngươi đen nhánh hỏi Lưu Tranh “Mẹ, Tưởng Tưởng thật sự không mập sao? Mẹ ôm con có nặng không?”Chỉ vì một lời nói đùa trước đó mà khiến cho cậu nhóc tưởng rằng mình phải giảm béo…Cô không biết phải miêu tả cảm giác lúc này như thế nào nữa, đêm nay Ninh Tưởng vô tình nói những câu không chủ ý nhưng đã chạm đến nơi yếu mềm nhất trong trái tim cô, nó vừa chua xót vừa yêu thương, nhưng cũng rất khó chịu,cảm giác ấy rất kỳ lạ với cô.Lúc này đây, sự khó chịu ấy trở thành “không đành lòng”.Cô không đành lòng tổn thương Ninh Tưởng, không đành lòng khiến cho cặp mắt đen tựa như sao sáng ấy tắt đi.Trong nội tâm cô đang thở dài, chính mình lại bị một đứa trẻ thu phục.Cuối cùng vẫn vuốt ve cái đầu nhỏ và nói “Con không mập, Tưởng Tưởng rất đáng yêu, rất đẹp.”Cô không có kinh nghiệm làm một người mẹ, lại tiếp xúc với trẻ nhỏ cũng ít, trước đây làm việc ở khoa nhi một thời gian cũng chỉ nhìn những đứa trẻ đến khám bệnh, đối với một bác sĩ mà nói thì quá đỗi tự nhiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)