Trình Chu Vũ vừa vào đến cửa nhà đã ngửi thấy mùi canh gà nồng đậm, mùi vị của quê hương.
Gương mặt tươi cười tràn đầy yêu thương của Chu Nhược Vân xuất hiện trước mặt anh, giống hệt như hình ảnh mỗi tuần anh về nhà hồi học trung học năm đó.
Từ nhỏ anh đã không có bố, một mình mẹ vất vả khổ cực nuôi anh khôn lớn, trên người anh là tâm huyết cả đời của mẹ, mà anh cũng chưa bao giờ khiến bà thất vọng.
“Mẹ.
” Anh khẽ gọi.
“A Vũ.
” Chu Nhược Vân cũng thay đổi thái độ, cười dịu dàng với anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)