Sau đó, ở cửa khu nội trú, cô bị Trình Chu Vũ ôm chặt, nụ hôn cũng theo đó rơi xuống.
Quả nhiên giống hệt tưởng tượng của cô!Tên lưu manh này!Trước đây anh cũng hôn cô y như vậy! Bây giờ lại giở lại trò cũ!Cánh tay cô chống trước ngực anh, dùng sức giãy giụa, kết quả bị anh giữ gáy lại, sức nóng cứ như vậy in dấu trên môi cô.
“Trình Chu Vũ! Anh coi tôi là cái gì? Ban đầu là chính anh chọn ra nước ngoài bỏ rơi tôi! Bây giờ lại muốn nhặt tôi về sao? Tôi không thấp hèn như vậy! Cầm tiền bố tôi đưa cho mà mở quán ăn thứ ba nhà anh đi!” Cô tức giận rời đi.
Trình Chu Vũ nhìn theo bóng lưng cô, cuối cùng cũng tỉnh lại, lúc đuổi theo cô đã lên xe mình, đồng thời phóng như bay ra ngoài.
Anh muốn gọi điện thoại cho cô giải thích, lại lo cô đang lái xe sẽ khiến cô phân tâm, vì vậy gửi một tin nhắn.
Yên lặng đứng im tại chỗ, nhìn theo đèn đuôi xe cô dần dần biến mất trong tầm mắt, trái tim tựa như có một cuộn len, mọc ra một đầu, đầu đó ở chỗ cô, theo cô đi xa, kéo dài mãi dài mãi, có một thứ gọi là tình cảm triền miên từ đó sinh ra, hòa cùng với đầu của cô, hòa với ánh đèn của thành phố này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)