Ồ, cô làm gì? Sao cô có thể yên tâm để anh mệt mỏi như vậy tự lái xe về nhà?Ngồi ở ghế lái, đợi người kia chậm chạp lên xe, trong ánh mắt như cười như không của anh, cô nhìn thấy hình ảnh lúc cô mới đến Bắc Nhã, người nào đó ném chìa khóa cho cô, vẻ mặt nghiêm túc nói mệt, để cô lái xe đưa anh về nhà, lúc đó, sao lại không nghĩ ra, chủ nhiệm Ninh giả vờ nghiêm chỉnh căn bản là đang chơi xấu chứ?Từ tối nay trở đi, Nguyễn Lưu Tranh hạ lệnh cấm cho anh, buổi tối sau tám giờ không được bước vào cửa lớn nhà họ Nguyễn nữa.
Mặc dù anh nhớ vợ con nhớ đến nỗi trong tim như có mèo cào, một tuần cũng chỉ có thể nhìn con hai lần, thời gian còn lại đều tan làm muộn, nghiêm chỉnh nhìn bé cưng và bà xã qua video, nếu như hôm nào quá muộn, vợ con đều ngủ rồi, ngay cả video cũng không có để xem…Về điểm này, anh còn không bằng cả Ninh Tưởng, mỗi ngày Ninh Tưởng tan học về đều tới nhà họ Nguyễn chơi với em trai em gái, nhân tiện ăn cơm tối rồi về nhà cùng bà nội, đối với điều này, chủ nhiệm Ninh ước ao cực kỳ.
Sớm đã quen với trạng thái công việc như vậy, Nguyễn Lưu Tranh liền cùng bé con và bảo mẫu theo Ôn Nghi về nhà.
Ở cổng, Ninh Thủ Chính đang mở cửa đứng đợi.
Mặc dù không nói gì, nhưng ánh mắt khẩn thiết của ông đã thể hiện khát vọng đối với cháu trai cháu gái rất rõ ràng, trong mấy tháng Nguyễn Lưu Tranh rời nhà đi này, mọi người trong Ninh gia đều tới nhà họ Nguyễn thăm bé, ngay cả dì giúp việc cũng đi, cuối tuần Tiểu Niệm cũng đến cùng Ninh Tưởng, duy chỉ có Ninh Thủ Chính là chưa từng gặp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)