Ôn Nghi có chút chần chừ, “Lưu Tranh, Chí Khiêm quay về nhất định sẽ ầm ĩ.
”Nguyễn Lưu Tranh bỏ quần áo và sữa bột của bé con vào một túi lớn, quyết đoán không gì sánh được, “Mẹ! Lẽ nào mẹ không thấy sao? Hai tháng nay Chí Khiêm gầy đi bao nhiêu rồi? Anh ấy quá vất vả! Một tuần có thể có một ngày tan làm đúng giờ đã là may lắm rồi, thông thường đều làm ít nhất mười tiếng, rất nhiều lúc đều đến nửa đêm, làm xong phẫu thuật mệt đến nỗi tay không nhấc lên được, về nhà còn phải dỗ bé, cứ tiếp tục như vậy, con sợ anh ấy xảy ra chuyện!” Hai đứa nhóc phá phách này ban ngày đều rất ngoan, nửa đêm hai ba giờ tỉnh dậy một trận đều chỉ cần anh!“Nhưng mà…”“Mẹ, đừng nhưng mà! Con là đồng nghiệp với anh ấy, con hiểu anh ấy có bao nhiêu vất vả hơn ai hết! Tiếp tục như vậy tuyệt đối không được! Mẹ nhìn anh ấy đi, khoảng thời gian này bình quân mỗi ngày đều ngủ chưa đến hai tiếng! Một cơ thể anh ấy không chịu đựng nổi, lại một thời gian dài, con lo lắng anh ấy sẽ phạm sai lầm! Đều là máu thịt, không phải làm bằng sắt!”Tâm ý cô đã quyết, mặc kệ Ôn Nghi nói như thế nào, đều sẽ không thay đổi.
Đồ đạc thu xếp ổn thỏa, cô gọi Bùi Tố Phân và hai người bảo mẫu, để cho tài xế đưa họ về nhà.
Ôn Nghi đuổi theo, vẫn lo lắng, “Nhưng mà buổi tối bọn trẻ khóc thì làm sao? Khóc lại không ngừng được!”Nguyễn Lưu Tranh nghĩ đến tình hình đêm đó bé con khóc đến nỗi cổ họng khàn đi, trong lòng cũng đau, nhưng cô càng xót bố bọn trẻ, quyết tâm nói, “Mẹ, chỉ là một quá trình thôi, kiểu gì cũng phải quen, nhỡ đâu hôm nào đó anh ấy làm phẫu thuật cả đêm không về thì sao? Còn không phải không tìm được bố sao? Bé con dính anh ấy như thế không phải chuyện tốt, mặc kệ thế nào cũng phải điều chỉnh lại.
Không biết có phải đổi chỗ ở bé con không thích ứng được hay không, cả ngày đều không ngoan như khi ở Ninh gia, nhất là đến lúc buổi tối khi đi ngủ, “chứng luyến bố” của hai đứa bé lại đến giờ phát tác, vốn dĩ ở Ninh gia chỉ có hai ba giờ sáng mới không có bố không được, kết quả tám giờ đã bắt đầu khóc cùng nhau, giống hệt lần trước, sữa cũng không chịu uống, Nguyễn Lưu Tranh và Bùi Tố Phân mỗi người bế một đứa, không thể nào dỗ được, cuối cùng lại khóc mệt rồi ngủ.
Ngủ như vậy sao bé con ngủ an ổn được? Chưa đến một tiếng lại bắt đầu gào, lặp đi lặp lại như vậy, khóc đến cuối cùng, giọng khàn đến nỗi không phát ra tiếng được nữa, nghe như tiếng mèo kêu, từng tiếng từng tiếng cào vào tim người ta vô cùng khó chịu, hai gương mặt nhỏ cũng khóc tím cả lên, cơ thể nhỏ bé nức nở.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)