Trong lòng anh đang tính toán, mặc kệ thế nào, truyền xong bình này là chạy, sau đó đi nhanh tới huyện Thiện vẫn còn kịp! Sinh nhật này anh muốn ở bên Lưu Tranh, đương nhiên, vẫn phải dẫn theo hai người lớn, anh chưa bất hiếu đến mức đó…Ôn Nghi lại nhìn thấu anh, “Con cũng đừng nghĩ truyền hết bình này là chạy! Con cũng là bác sĩ đó, con phải tự mình làm gương, làm một bệnh nhân nghe lời!”“…” Anh thực sự bái phục mẹ anh rồi! Thông minh như vậy thật là đáng tiếc, nên đi làm nữ Gia Cát!Tâm trạng anh không yên, ánh mắt nhìn chằm chằm bình thuốc như sắp xuyên thủng!Bình này truyền xong đã gần tối, còn hai bình nữa! Vậy là thẳng đến đêm! Sinh nhật của anh thật là vui!Bình tiếp theo vừa treo lên, thấy y tá đi rồi, anh lập tức rút kim ra, không cần bông băng, cũng không đè mạch máu, trực tiếp đứng dậy muốn chạy, lại bị Ôn Nghi ngăn cản, “Con muốn làm gì?”“Con muốn đi huyện Thiện!” Anh cũng không dở trò phúc hắc thâm thúy gì, cứ trực tiếp như vậy, muốn vợ, muốn nhìn thấy vợ! Anh thực sự rất muốn hỏi Ôn Nghi xem, rốt cuộc Lưu Tranh có biết hôm nay là sinh nhật anh không? Trước khi vào sa mạc vẫn còn nhớ, còn muốn tặng quà cho anh, trải qua một chuyến đến bên ranh giới sinh tử trong sa mạc trở về quên cũng là rất bình thường, quên rồi cũng không sao, anh đi tìm cô, nói cho cô biết là được rồi! Rất đơn giản!“Không thể! Lưu Tranh không cho con…”Ôn Nghi còn chưa nói xong, anh đã sốt ruột, “Mẹ! Bây giờ con thực sự không sao! Không tin mẹ nhìn con vật tay với ông già đi, con nhất định có thể thắng ông ấy!”Vẫn là một câu nói vô tâm, người nói vô tình người nghe có ý, trước mắt Ninh Thủ Chính thoáng hiện ra cậu thiếu niên Ninh Chí Khiêm mười mấy tuổi vì tìm bằng chứng chứng minh mình đã lớn mà thỉnh thoảng lại đi tìm Ninh Thủ Chính chơi vật tay…Ấm áp, nhưng cũng là một tiếng thở dài…Đúng lúc này cửa phòng bệnh mở ra, giọng nói quen thuộc vang lên, “Ai muốn chơi vật tay? Chí Khiêm anh có thể vật tay rồi sao?”Ninh Chí Khiêm sửng sốt, tiếp theo là mừng như điên, “Không…không phải đi huyện Thiện rồi sao?”Nguyễn Lưu Tranh mỉm cười, “Em vừa mới nghe nói anh muốn vật tay?”Anh lập tức nằm xuống, dáng vẻ yếu ớt như cũ, “Không…Anh có vật tay đâu? Giơ tay cũng khó này.
”“Phải không? Vậy là em nghe nhầm à?” Cô cười đứng ở cửa, cũng không tới gần.
“Ừm, nhất định là em nhầm rồi!” Anh giơ tay lên, “Em xem, tay lại sưng rồi, anh không truyền nữa.
”“Vậy cũng không được, anh xem anh bây giờ thế nào, yếu ớt đến nỗi tay không nhấc được, không truyền sao được? Hôm nay hình như còn thêm bình bổ sung năng lượng, anh phải nghiêm chỉnh truyền hết.
” Cô nói, lúc này mới đi tới, phát hiện kim của anh đã rơi ra, bấm chuông gọi y tá tới.
Anh âm thầm không nói gì, Ninh nhị anh cũng có lúc tự bê đá đập vào chân mình!Có điều dù sao cô cũng tới rồi, truyền hai bình thì hai bình! “Lưu Tranh, không phải em đến huyện Thiện rồi sao? Rốt cuộc là đi đâu vậy? Ninh Tưởng đâu?”Nguyễn Lưu Tranh thấy y tá đã cắm xong kim, mỉm cười thần bí, xoay người đi ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)