Phòng bệnh.Ninh Chí Khiêm vẫn đang truyền dịch, Ôn Nghi và Ninh Thủ Chính ở bên cạnh cùng anh, dáng vẻ của anh dễ nhìn hơn trước kia nhiều, buổi tối một ngày trước đó Nguyễn Lưu Tranh đã rửa mặt gội đầu cho anh, cũng đã cạo râu, bây giờ mặc dù khuôn mặt già vẫn chưa khôi phục lại như bình thường, nhưng cũng mơ hồ có thể nhìn ra dáng dấp của bác sĩ Ninh rồi, chỉ có điều, hôm nay thoạt nhìn thầy Ninh rất không vui, sắc mặt đen lại có chút khó coi, còn có chút nôn nóng, thỉnh thoảng sẽ liếc mắt về phía cửa, mấy lần y tá đi vào hai mắt anh đều sáng lên, nhưng sau khi mở cửa ra thì ánh mắt lập tức u ám.Ôn Nghi nhìn con trai, nét mặt tươi cười dịu dàng, “Con trai, nhà bác cả con hôm nay đã về rồi, ngày mai bố mẹ cũng về Bắc Kinh, muốn ở cạnh con một chút, vừa lúc Lưu Tranh cũng phải về bệnh vện làm việc, coi như cho chúng ta cơ hội ở cùng con, con có thể dùng khuôn mặt đối với Lưu Tranh để nhìn bố mẹ không? Con mấy hồn mất vía thế là sao vậy?”Ninh Chí Khiêm bị mẹ nói như vậy cũng đỏ mặt, lúc này mới thu lại “linh hồn” hỗn loạn bất an, đối mặt với Ôn Nghi.“Mẹ, sau khi về phải chăm sóc bản thân nhiều một chút, đừng vất vả quá.
Lần này may là tiểu phẫu, nếu như thật sự có chuyện gì lớn thì trong lòng đứa con trai như con sẽ day dứt.” Lời này nói rất thành thật, quả thực là suy nghĩ trong lòng anh.Ôn Nghi không có gì, nhưng Ninh Thủ Chính lại cướp lời, “Bố sẽ trông coi mẹ con.”Ninh Chí Khiêm nghe xong không nói gì, ánh mắt còn không nhìn Ninh Thủ Chính.Ninh Thủ Chính lại nói nhiều hơn trước đây, “Bố biết con thấy bố phiền, nhưng bố vẫn là bố con, đây là sự thật không thể sửa đổi, trước giờ hai bố con ta không ai nhường ai, bố muốn có quyền uy của bố trước mặt con, con muốn phát ti3t phẫn nộ của con trước mặt bố, chúng ta đấu nhau như vậy đã mười năm rồi, ban đầu bố nghĩ, có lẽ chúng ta sẽ vẫn đầu tiếp, đấu đến ngày bố chết cũng không biết có thể đợi được con gọi một tiếng bố hay không, nhưng bây giờ bố đổi ý rồi, lần này con suýt chút nữa không…”Ninh Thủ Chính nói đến đây, trong mắt có ánh sáng khác thường đang xoay động, lại không nói tiếp nữa, dừng một lúc lâu, “Mấy ngày bố không soi gương, đột nhiên có một ngày vừa soi, mới phát hiện tóc mình đã bạc trắng hết, nói dễ nghe là vì lo lắng cho con, nói khó nghe thì, đây có lẽ là đang nói với bố, người bố này không thể tiếp tục đấu với con nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)