Tất niên mỗi năm có chút đặc biệt, mọi người đều nói, người cùng bạn đi từ năm nay qua năm khác, sẽ đi cùng bạn trọn đời trọn kiếp.
Một giao thừa thông thường, bởi vì ý nghĩa này mà khiến người ta trở nên kích động, nhất là mấy cô y tá, ai nấy đều hưng phấn không thôi.
Sau khi các y tá tan ca, toàn bộ văn phòng đều trở nên yên tĩnh.
Nguyễn Lưu Tranh kiểm tra xem xét mỗi phòng bệnh một vòng, tất cả bình thường, yên lòng hơn chút.
Bệnh nhân và người nhà đều rất thân thiện, ai ai cũng nói chúc mừng năm mới với cô, cô mỉm cười đáp lại từng người, trong lòng ấm áp, rất thoải mái.
Với tư cách là một bác sĩ, thời khắc đứng trên bàn mổ giành giật được sinh mạng của bệnh nhân về dĩ nhiên là vui vẻ, giờ phút này như vậy, càng cảm nhận được sự báo đáp của công việc của mình, không cần quá nhiều, một cái mỉm cười, một tiếng chào hỏi, chính là khẳng định lớn nhất.
Tình hình bà Thái càng ngày càng chuyển biến tốt, Quyên Tử trông coi mỗi ngày, hôm nay cũng không ngoại lệ, thấy Nguyễn Lưu Tranh cực kỳ nhiệt tình, “Bác sĩ Nguyễn, năm nay là cô trực ban à.
”“Đúng vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)