Nghĩ như vậy, càng cảm giác mình không nên, muốn khống chế tâm tình một chút, vậy mà nước mắt lại không ngừng được, dường như mười mấy năm chưa bao giờ khóc trước mặt anh, lần này muốn bù lại toàn bộ, hơn nữa, vẫn là vì chuyện không đáng để khóc.
Vốn dĩ anh lau nước mắt cho cô, thế nhưng nước mắt càng lau càng nhiều, tay anh liền xuyên qua tóc cô, đè sau ót cô, nghiêng người qua, để cô dựa trên bả vai anh.
Trong xe cũng không phải là địa điểm thích hợp để ôm ấp như vậy, tư thế ôm không được tự nhiên, làm cho Nguyễn Lưu Tranh dựa trên vai anh trong nháy mắt tỉnh táo ý thức được, kiểu điểm tựa trên bến cảng này không thuộc về cô.
Nhanh chóng lau nước mắt, ngồi thẳng dậy.
Nếu không sau này nghỉ ngơi thay phiên cũng tăng ca đi.
”Cô giật giật khóe môi, muốn nói gì đó cuối cùng lại thôi, không hé răng nữa.
“Sao không nói nữa?” Anh hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)