Đến khi trời tối hẳn, mọi người nghênh đón phu thê Tống Khổ Trai vào cửa.
Tống Khổ Trai bước vào đầu là một nam nhân trung niên hết sức bình thường, trang phục quy củ, thế nhưng mũ cùng thắt lưng đều rất quý trọng.
Tuy rằng trước mắt có nhiều nữ tử trang điểm xinh đẹp, thần sắc của y vẫn hết sức nghiêm túc nhìn thẳng, rất đứng đắn.
Vương thị thấy y như vậy, nghĩ thầm: Chu Tuấn không phải là hiểu nhầm ư? Tống tỷ phu này sao có thể là người không đứng đắn được!
Nàng trong lòng suy nghĩ, trên mặt lại tươi cười mời phu thê Tống Khổ Trai đến nhà chính ngồi xuống, đem chuyện của Chu Tuấn tỉ mỉ nói ra.
Tống Khổ Trai dâng chén trà lên thổi thổi, không nói giúp, cũng không nói không giúp.
Chu Ngọc Liên và đệ đệ Chu Tuấn mặc dù khác mẹ, cũng không thân thiết gì, nhưng Chu Tuấn dù sao cũng là đệ đệ nàng, nàng rụt rè thoáng nhìn Tống Khổ Trai, lại nhìn Vương thị mang vẻ mặt lo lắng, chỉ đành im lặng.
Vương thị cuối cùng nhìn hiểu, lập tức phân phó Tuệ Nhã: "Tuệ Nhã, vào phòng ngủ đem cẩm tráp lấy ra đây!" Cẩm tráp là hộp châu bảo Tuệ Nhã dặn nàng sớm chuẩn bị, để tùy thời hối lộ Tống Khổ Trai.
Tống Khổ Trai nghe thấy nàng ta gọi 'Tuệ Nhã', nhớ tới lúc trước Huệ Lâm gửi lễ đến Đông Kinh, từng lén đề cập cho y đó là đệ nhất mỹ nhân Chu phủ, không kìm lòng nổi ngẩng đầu nhìn sang.
Cái nhìn này, y như bị sét đánh tê rần cả người —— trên đời này lại có nữ tử như vậy?
Khuôn mặt không phải là xinh đẹp tột đỉnh, lông mi hơi dày, giữa chân mày có chút rộng, mũi lại thanh tú, cũng không phải bờ môi anh đào xinh đẹp nhất, vóc người lại có phần yếu ớt...
Thế nhưng, ngũ quan của nàng hợp lại, trở thành một mỹ nhân thướt tha vô cùng...
Nàng cả người nhìn qua quyến rũ tự nhiên, tựa như tiên tử hạ phàm; tuổi còn nhỏ lại không chút son phấn, đem tất cả nữ nhân xung quanh biến thành dong chi tục phấn; lẳng lặng đứng yên trong đám người sặc sỡ gấm hoa, phảng phất có cảm giác như không thuộc về thế gian này; nhẹ nhàng đáp ứng xoay người đi, bước đi liên tục nhẹ nhàng lại mang một nét phong tình khó nói...
Tống Khổ Trai làm việc theo chủ tử là Mao thái sư, thẩm mỹ cũng bị ảnh hưởng bởi Mao thái sư, thích nhất loại mỹ nhân nhìn qua non nớt, nhu nhược tưởng như dễ vỡ này, bấy giờ không gặp Tuệ Nhã thì thôi, vừa gặp thì hồn phách đều như bay mất, không khỏi dao động tầm mắt.
Nhìn chằm chằm Tuệ Nhã xốc lên tấm rèm bước vào buồng trong, Tống Khổ Trai ủ rũ một lúc lâu, tinh thần cũng bị rút xuống, trong lòng kịch liệt đấu tranh: Cô bé này, để cho chính mình, hay là lưu lại cho thái sư đây?
Thực sự là một lựa chọn khó khăn!
Tống Khổ Trai tuy là người thân trong nhà, nhưng dù sao cũng là nam khách, bởi vậy đón khách xong nhị nương Đổng Lan Anh liền thúc giục tam nương Chu Chi Tử và tứ phòng Mã Điềm Điềm rời đi, hiện giờ ở nhà chính chỉ còn lại Vương thị, Chu Ngọc Liên cùng Tống Khổ Trai, người hầu chỉ có Tuệ Nhã và Tuệ Bảo.
Tuệ Nhã vào phòng trong lấy cẩm tráp Vương thị đã chuẩn bị trước, đưa cho Vương thị với bộ dạng phục tùng, sau đó liền lui về phía sau Vương thị, đem nửa thân mình ẩn sau tấm rèm, muốn giảm đi sự tồn tại của bản thân.
Tuệ Bảo thấy Tuệ Nhã như vậy, liền lặng lẽ đem mũi chân hơi vươn về phía trước, lộ ra dưới váy bách hoa là một đôi giày nhỏ đỏ thẫm thêu đôi bướm vờn hoa tinh xảo ôm lấy bàn chân ngọc.
Làm nô tì, nàng muốn ngóc đầu lên, tự nhiên phải biết nắm bắt cơ hội.
Vương thị nhận lấy cẩm tráp chạm trổ hoa hướng dương, vuốt ve hình khảm trên nắp, mắt có chút đỏ.
Châu báu bên trong cẩm tráp này được lấy từ trong kho vài ngày trước, lúc ấy Chu Tuấn tự mình tặng nàng, nàng cùng Chu Tuấn còn tình tứ thật lâu —— một gia nghiệp lừng lẫy như vậy, gia chủ vừa ngã, nháy mắt liền thành bèo dạt mây trôi.....
Tuệ Nhã đứng cạnh thấy vậy, trong lòng thầm thở dài một tiếng, thấp giọng nhắc nhở nói: "Đại nương, người là quan trọng nhất..."
Vương thị nén nước mắt, đứng dậy tự mình đem cẩm tráp đưa cho đại cô Chu Ngọc Liên, mỉm cười nói: "Đại tỷ tỷ, chúng ta có vài món trang sức, chỉ là quá mức quý báu, không thích hợp dùng ở huyện Vĩnh Bình nhỏ bé này, lão gia nhà ta lúc ấy đã nói, vẫn là nên tặng cho tỷ tỷ, tỷ tỷ ở Đông Kinh dùng mới thật sự phù hợp... Đang muốn gửi tới Đông Kinh, ai ngờ thật khéo, tỷ tỷ lại trở về nhà."
Chu Ngọc Liên liếc nhìn trượng phu, thấy Tống Khổ Trai vẫn làm mặt nghiêm túc mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, trông rất có dáng vẻ của người nghiêm chính không thể xâm phạm, liền cả gan vươn tay nhận lấy, cười nói: "Đệ muội quá khách khí."
Vương thị thấy Chu Ngọc Liên nhận lấy cẩm tráp, cảm thấy an tâm hơn, nhưng sợ Tống Khổ Trai phiền lòng, tâm dù nóng như lửa đốt, cũng không dám nói thêm gì, chỉ đành ngồi nói chuyện phiếm với Chu Ngọc Liên.
Tống Khổ Trai tận lực bình tâm, giả vờ vô ý quét mắt qua Tuệ Nhã đang đứng sau lưng Vương thị, thấy nàng cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì, ánh đèn lưu ly thanh lãnh rơi xuống khuôn mặt nàng, hàng lông mi dài rũ xuống, tạo thành một bóng quạt trên làn da tuyết trắng của nàng, trái tim y bắt đầu đập mạnh, trong đầu hiện ra bộ dạng yêu kiều của Tuệ Nhã khóc lóc cầu xin tha thứ...
Y tận lực khống chế được phản ứng của thân thể xong, dời tầm mắt, vuốt vuốt chòm râu, nói: "Đệ muội, theo như luật pháp của triều đình, lừa gạt lương phụ nặng nhất chỉ bị đánh một trăm trượng, dạo phố thị chúng mà thôi, đệ muội không cần phải quá lo lắng."
Vương thị thầm hận Tống Khổ Trai thu một tráp châu báu vẫn không chịu nhả, thầm nghĩ: nói thì dễ, 'nặng nhất chỉ bị đánh một trăm trượng'? Mới sáu mươi lượng thì mạng đã không còn rồi! Lại càng không nói dạo phố thị chúng! Tướng công coi trọng mặt mũi như vậy, sao có thể chịu nổi?
Nàng cười làm lành nói: "Ta chỉ là một nữ nhân, biết gì chứ? Hết thảy đều nhờ vào tỷ phu!"
Tống Khổ Trai lại liếc mắt nhìn Tuệ Nhã phía sau Vương thị.
Đến nước này, Chu Tuấn và Vương thị chịu mất một số tiền lớn cũng không dâng nha hoàn này cho y, hẳn là coi trọng nha hoàn này.
Y dự định lại dọa Vương thị một chút, khiến nàng ta ngày mai phải dâng nha hoàn tuyệt sắc này cho y.
Tuệ Nhã đứng sau lưng Vương thị, cảm thấy ánh mắt Tống Khổ Trai nhìn mình có chút là lạ, dường như không có hảo ý, lại không dám khẳng định, bởi vì đối phương dù sao cũng chỉ là thuận thế nhìn về phía nàng mà thôi.
Dùng xong bữa cơm, mỗi người mỗi tâm tư rời đi.
Lí mụ mụ dẫn Tống Khổ Trai và Chu Ngọc Liên vào đông phòng cho khách.
Tới đại môn, Chu Ngọc Liên liền mở miệng phân phó Lí mụ mụ: "Mụ mụ trở về đi, nơi này đã có người của ta hầu hạ."
Trịnh Phi Hồng mới được Tuệ Bảo bên cạnh Vương thị truyền lời, lúc này mặc một bộ y phục tơ tằm thêu sen trắng, vạt áo buông lỏng, chiếc yếm đỏ thẫm nửa kín nửa hở lộ ra, phía dưới là một chân váy hoa văn màu tím, chân mang đôi giày uyên ương màu đỏ, búi tóc lỏng lẻo, kéo một lọn tóc tới, đứng dưới ánh đèn hành lang, tư thái mềm mại đáng yêu quỳ gối hành lễ: "Bái kiến dượng cùng đại cô..."
Lí mụ mụ làm lễ xong, đang muốn lui xuống, vừa ngẩng đầu liền phát hiện ánh mắt Tống dượng đang khóa chặt trên người Trịnh Phi Hồng đứng nghênh đón ở hành lang, trong ánh mắt âm trầm lúc trước giờ dường như lóe ra tia sáng u tối.
Bà không khỏi rùng mình, bấy giờ mới rời đi.
Cửa chính mới đóng, Chu Ngọc Liên liền phân phó Trịnh Phi Hồng: "Ngươi hầu hạ dượng vào đông phòng nghỉ ngơi đi!" Nàng ở cạnh trượng phu lâu như vậy, rất quen thuộc loại ánh mắt thú tính kia của Tống Khổ Trai, bởi vậy liền biết thời biết thế an bài ra sao.
Lại bảo nha hoàn Tiểu Tước hầu hạ mình: "Tiểu Tước, đỡ ta vào tây phòng!"
Cùng một lúc hai phu thê đều vào gian phòng khác nhau.
Sáng hôm sau, tia nắng ban mai vừa mới lộ ra, bất tri bất giác trời lại âm u, một hồi cát bay gió thổi, không lâu sau liền tí tách mưa.
Vương thị đang vừa khóc vừa ôm Quý Ca, Tuệ Nhã đứng cạnh an ủi, Tuệ Trân tiến vào hồi báo, thần thần bí bí muốn nói lại thôi: "Đại nương ——"
"Có chuyện gì nói thẳng!" Vương thị nhìn ra bộ dạng giấu diếm của nàng ta, bấy giờ không kiên nhẫn liền quát lớn một tiếng.
Tuệ Trân liếc nhìn Quý Ca, nghĩ thầm: tiểu tử mới một tuổi thì biết gì chứ?
Nàng nghĩ nghĩ, đến gần Vương thị, thấp giọng nói: "Đại nương, vừa rồi có bà tử nói, đêm qua có tiếng kêu thảm thiết truyền ra từ đông phòng, dường như là của Trịnh Phi Hồng mới tới kia..."
Vương thị im lặng một lúc lâu, đờ đẫn nói: "Không cần xen vào chuyện của người khác."
Tuệ Trân đáp 'vâng' rồi lui xuống.
Tuệ Nhã cảm thấy thất kinh, tìm một cơ hội chặn Tuệ Trân ở hành lang.
Nàng lặng lẽ hỏi Tuệ Trân: "Tuệ Trân, đông phòng rốt cuộc có chuyện gì vậy?"
Tuệ Trân trầm mặc một chút, nói: "Tống dượng... Trịnh Phi Hồng ở đông phòng... Ai!"
Tay Tuệ Nhã bỗng nắm chặt, móng tay thiếu chút nữa đâm vào thịt —— Trịnh Phi Hồng? Đó là vị nữ tử hoạt sắc sinh hương mĩ mạo xinh đẹp mà!
Nàng nhìn về phía sân.
Lúc này mưa rơi càng lớn, giọt mưa rơi xuống trên mái ngói, vô vàn giọt nước bắn lên, tạo thành một tầng sương mù bao phủ trên nóc nhà, mưa theo mái hiên chảy xuống, nước trên mặt đất càng lúc càng nhiều, hợp thành những dòng suối nhỏ, lưu động từ hoa đến cành.
Trong làn mưa tầm tã như vậy, một sinh mệnh trẻ tuổi xinh đẹp đang bị tra tấn giày vò, chỉ đơn giản bởi vì nàng là một nô tì bị mua bán, cho nên sinh mệnh cũng hèn hạ, có thể tùy ý bị giẫm đạp.
Tuệ Nhã nhắm mắt lại: vô luận như thế nào, nàng nhất định phải thoát khỏi nhà giam này, thoát khỏi thân phận nô tỳ này!
Huệ Thanh mãi đến trưa mới trở về hồi báo Vương thị.
Vương thị không nhiều lời, trực tiếp hỏi: "Bạch đại nhân nói sao?"
Huệ Thanh toàn thân bị mưa xối ướt, dưới ngọn đèn, khuôn mặt hắn càng trở nên trắng bệch, hắn bộ dạng ủ rũ, nói: "Bẩm đại nương, tiểu nhân canh ở cửa nha huyện hai ngày, căn bản chưa từng thấy được Bạch đại nhân!"
Vương thị cả kinh, nâng tay vỗ lên mặt bàn: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
Huệ Thanh nghĩ nghĩ, sửa sang lại một chút, nói: "Bẩm đại nương, tiểu nhần cầm thẻ bài của lão gia, đi tới gặp tên sai vặt họ Mạnh bên nha huyện thường hay lui tới chỗ lão gia, đem thẻ bài cho tên sai vặt đó dâng vào. Ai biết đợi cả ngày trời, tên sai vặt họ Mạnh kia mới đi ra, nói rằng đại nhân cùng huyện úy Triệu đại nhân nghị sự, không rảnh. Tiểu nhân lại cầu xin nửa ngày, tên sai vặt họ Mạnh này mới cầm lấy năm lượng bạc của tiểu nhân, bấy giờ mới nói 'Triệu huyện úy có bối cảnh đáng gờm, hiện giờ vị quan mới nhậm chức này mới là người cầm trịch, Bạch tri huyện cũng không dám đυ.ng vào mũi nhọn này', bảo chúng ta đi cầu Tống quản gia của phủ Mao thái sư."
Hắn dùng ống tay áo lau mồ hôi, nói tiếp: "Tiểu nhân hôm nay lại đi tới nhà tên sai vặt họ Mạnh này, cầu gã, đi vào nhà giam xem lão gia một chút, lão gia đã qua thăng đường, Tần Bảo Châu cùng tên Diệp Tứ Lang đều đã nhận tội, chứng cứ lừa gạt lương phụ vô cùng xác thực. Lão gia đã bị đánh một hồi trượng hình, hiện giờ đang ở trong nhà giam kêu đau!"
Vương thị nghe xong, vừa vô cùng đau lòng cho Chu Tuấn, vừa sốt ruột, suýt nữa rơi lệ.
Đúng lúc này, Huệ Minh ra ngoài hỏi thăm tin tức cũng đã trở lại.
Làm lễ chào Vương thị xong, Huệ Minh nhìn về chỗ Tuệ Nhã và Lí mụ mụ sau lưng Vương thị, lại nhìn Huệ Thanh đứng cạnh, xoa xoa tay, có chút băn khoăn nhìn Vương thị: "Đại nương..."
Thấy Huệ Minh lúc này còn chậm chạp, Vương thị vốn không còn kiên nhẫn, chỉ là thấy tầm mắt của Huệ Minh, nói không chừng còn có biện pháp gì, liền sai sử Tuệ Nhã cùng Huệ Thanh: "Các ngươi đều ra ngoài đi!"
Nàng sợ cô nam quả nữ nói không rõ ràng, liền thêm một câu: "Lí mụ mụ ở lại!"
Tuệ Nhã lo lắng Huệ Minh bày gian kế gì, liếc nhìn Lí mụ mụ, ngầm ra hiệu cho bà.
Lí mụ mụ hiểu ý liền nâng tay sờ sờ vành tai, ý bảo mình đã hiểu.
Trời mưa càng lúc càng lớn.
Tuệ Nhã cùng Huệ Thanh đứng ngoài hành lang, giương mắt nhìn những giọt mưa bị gió cuốn bay tứ tung, trên người của cả hai đều bị ướt một chút, không ai nói chuyện, chỉ dựng thẳng tai nghe ngóng động tĩnh bên trong.
Làm gia nô cho Chu phủ, tính mạng của bọn họ đều ở trong tay Vương thị, bởi vậy không còn cách nào khác.
Bên trong rèm trúc rất im ắng, một thanh âm cũng không hề lọt ra ngoài, thỉnh thoảng chỉ khẽ phát ra tiếng đồ sứ chạm phải mặt bàn gỗ, hẳn là Vương thị đặt chén trà xuống mặt bàn.
Dường như một khoảng thời gian rất dài đã trôi qua, Lí mụ mụ xốc lên tấm rèm rồi nhô đầu ra, vừa muốn mở miệng, nghĩ nghĩ, bà liền nhấc chân bước ra, trước lớn tiếng nói: "Tuệ Nhã, đại nương bảo con tiến vào!"
Tiếp theo bà dựa sát vào Tuệ Nhã, ép nhỏ thanh âm xuống: "Tuệ Nhã, Huệ Minh vừa rồi nói với đại nương vài chuyện, bảo là con lúc trở về kênh Tôn Gia có quen biết qua huyện úy Triệu đại nhân. Còn nói hắn hỏi qua người bên cạnh Triệu đại nhân, Triệu đại nhân thực thích món ăn con làm."
Đang trong nỗi lo lắng, Tuệ Nhã đầu tiên là cả kinh, hoảng sợ, tiếp theo tâm liền biến chuyển: Đại nương sẽ không phải là muốn mình đi cầu Triệu Thanh chứ?
Khoan nói mình cùng Triệu Thanh không quen biết, cho dù quen biết, hắn dựa vào cái gì sẽ giúp mình đây?
Nhưng mà, có lẽ mình có thể lợi dụng cơ hội này...
Trong lòng tính toán, Tuệ Nhã nhấc chân bước vào.
Vương thị hiện giờ vì Tống Khổ Trai thái độ mập mờ, có phần chó cùng rứt giậu, nghe Huệ Minh nói rằng Tuệ Nhã lúc về kênh Tôn Gia có từng mời huyện úy Triệu đại nhân dùng cơm, Triệu đại nhân rất thích trù nghệ của Tuệ Nhã, liền gọi Tuệ Nhã vào, muốn thương lượng vài chuyện với Tuệ Nhã.
Thấy Tuệ Nhã bước vào, nàng ta lau vội lệ còn vương, nhìn Tuệ Nhã: "Tuệ Nhã, mấy năm nay ta đối với ngươi như thế nào?"
Tuệ Nhã trong lòng đã định, lập tức kính cẩn nói: "Đại nương đối đãi nô tì rất tốt."
Bên ngoài mưa rơi không ngớt, trong phòng ánh sáng có chút ám, chỉ là trong tình cảnh ảm đạm này, dung nhan quyến rũ của Tuệ Nhã vẫn như cũ chói mắt đến vậy.
Vương thị đánh giá một lúc sau, thầm nghĩ: mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, thế gian này nam tử nào sẽ không thích cho được? Nói vậy, Triệu đại nhân tuấn tú cao quý trong miệng mọi người kia, cũng sẽ thích đi!
Nghĩ đến đây, ánh mắt nàng nhìn về phía Tuệ Nhã càng thêm nhu hòa: "Tuệ Nhã, nghe nói ngươi quen huyện úy Triệu đại nhân?"
Tuệ Nhã thanh âm trong trẻo: "Bẩm đại nương, Triệu đại nhân từng dùng cơm trong nhà nô tỳ hai lần." Nàng muốn để Vương thị hiểu lầm rằng quan hệ giữa nàng cùng Triệu Thanh không hề tầm thường.
Vương thị nghe vậy liền vui vẻ, nói: "Vậy ngươi tự nhiên có thể nói vài lời với Triệu đại nhân đi?"
Tuệ Nhã cúi đầu, giọng nói chậm lại: "Đại nương, Triệu đại nhân xuất thân cao quý, chẳng qua chỉ gặp mặt hai lần mà thôi, nô tì sợ Triệu đại nhân đã sớm quên nô tì là ai rồi."
Trong mắt Vương thị tràn đầy vui mừng, vội nói: "Tuệ Nhã, ngươi một mực cho là vậy, nhưng không thử sao biết được?"
Tuệ Nhã ngẩng đầu nhìn Vương thị, đôi mắt trong veo mang theo ý thăm dò: "Nếu nô tì có thể góp sức hèn này, đại nương có thể hay không..."
Vương thị nóng vội, sang sảng nói: "Chỉ cần ngươi có thể giúp lão gia, muốn cái gì, ta đều cho ngươi!"
Tuệ Nhã hai mắt nhìn Vương thị, thanh âm thong thả mà rõ ràng: "Đại nương, nếu nô tì muốn chuộc thân thì sao?"
Vương thị: "..."
Nàng ta gượng cười: "Tuệ Nhã, ngươi có ý gì?"
Tuệ Nhã ánh mắt sáng ngời: "Nô tì cầu xin đại nương, nếu nô tì có thể giúp lão gia cùng đại nương, thỉnh người cho phép nô tì dùng hai mươi lượng bạc chuộc thân."
Vương thị nghĩ nghĩ, nói: "Được, chỉ cần ngươi có thế giúp lão gia!"
Tuệ Nhã đứng dậy gọi Huệ Thanh bước vào, sau đó nhìn về phía Lí mụ mụ, Huệ Minh cùng Huệ Thanh, quỳ gối làm lễ: "Lí mụ mụ, Huệ Minh ca ca, Huệ Thanh ca ca, chuyện này xin nhờ mọi người làm chứng, nếu lão gia có thể còn sống hồi phủ, đại nương liền cho phép ta dùng hai mươi lượng bạc chuộc thân!"
Lí mụ mụ trong mắt tràn đầy lo lắng, lại như trước nói: "Tuệ Nhã, con yên tâm, ta làm chứng cho con!"
Huệ Minh có chút lo lắng, hắn tuy rằng gian manh, lại lớn lên cùng Tuệ Nhã, tình cảm vẫn có, vội khuyên giải nói: "Tuệ Nhã, ngươi chỉ là một tiểu cô nương, thế đạo hiểm ác, ngươi một mình có thể đi nơi nào? Vẫn là ở trong phủ, ít ra còn có chỗ nương tựa..."
Mắt Huệ Thanh đều đỏ, không chịu nhìn Tuệ Nhã. Hắn vẫn thích Tuệ Nhã, nghĩ rằng tương lai một ngày Tuệ Nhã sẽ gả làm vợ mình...
Nhưng mà, hắn cũng biết, Tuệ Nhã xinh đẹp, cho dù là gả hắn, tương lai cũng không tránh khỏi bị lão gia vấy bẩn —— trong phủ nữ nô luống tuổi, có người nào không từng bị lão gia đắc thủ quá chứ?
Hắn ngửa đầu ép nước mắt chảy ngược vào lòng, giọng khàn khàn: "Tuệ Nhã, ta cũng nguyện ý làm chứng."
Tảng đá trong lòng Tuệ Nhã liền rơi xuống, nói: "Đại nương, trước khi cầu kiến Triệu đại nhân, nô tì cần chuẩn bị một chút, muốn mượn Lí mụ mụ đi qua." Nàng đã lấy được lời chắc chắn từ phía Vương thị, còn lại chính là cố gắng làm cho Triệu Thanh giúp nàng lần này.
Nàng chỉ là một tiểu nha hoàn, trừ bỏ trù nghệ, thêu thùa cùng tư sắc, cũng không có gì đáng giá.
Đương nhiên Tuệ Nhã không có khả năng muốn dùng nhan sắc dụ dỗ nam thần trong lòng mình, bởi vậy nàng nghĩ muốn dùng biện pháp khác đả động Triệu Thanh.
Vương thị đương nhiên đáp ứng, lại công đạo một câu, nói: "Tuệ Nhã, Huệ Minh đã hỏi thăm rõ ràng, Triệu đại nhân giữa trưa hôm nay sẽ đi đến hiệu sách Tử Kinh ở bến đò, ngươi trước làm mấy món ăn đem qua."
Tuệ Nhã đáp 'vâng', lui xuống.
Tới nhà giữa, Tuệ Nhã kéo tay Lí mụ mụ, suy tư một lát, lúc này mới mở miệng nói: "Mụ mụ, phiền toái người đi chuẩn bị vài con cua thật tươi, sẽ có chỗ dùng."
Lí mụ mụ thấy Tuệ Nhã sắc mặt trầm tĩnh, cho thấy trong lòng đã có kế hoạch, liền không hỏi nhiều, chỉ gật gật đầu.
Tuệ Nhã trở lại trong phòng, lấy ra từ trong hòm thêu trên giường một cái hà bao màu xanh thêu một bụi trúc.
Vốn nàng không thiếu hà bao, nhưng đây là vật một tối nọ nàng nhàm chán làm chơi, lúc đó bất tri bất giác đoán sở thích của Triệu Thanh, liền chọn vải xanh, lại thêu trúc lên.
Thêu xong, nàng vốn nghĩ không có cơ hội đưa cho Triệu Thanh, không nghĩ tới...
Nàng cầm lấy hà bao, nhẹ nhàng vuốt ve đường thêu, trong lòng trăm vị tạp trần, có vui, có buồn, có ngọt ngào, có bi thương,...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
