Giờ dần Triệu Thanh đã thức dậy.
Hắn rửa mặt xong thì đi tới phòng Mục Viễn Dương, một cước đạp tới, đem Mục Viễn Dương đang bọc trong áo ngủ bằng gấm thức dậy —— Mục Viễn Dương nhìn cao to vậy, trước đây lại là trẻ sinh ra thiếu tháng, phải thật tốt rèn luyện thân thể mới được.
Giám sát Mục Viễn Dương hoàn tất rèn luyện buổi sáng, Triệu Thanh lúc này mới thả y trở về phòng ngủ tiếp, chính mình cưỡi ngựa trong rừng tùng luyện tập cưỡi ngựa bắn cung.
Cách giờ mẹo chỉ còn một khắc đồng hồ, Triệu Thanh bấy giờ mới trở về phòng tắm rửa thay y phục, sau đó tới trước chính đường nha huyện ngay lúc điểm giờ mẹo.
Mẫu thân hắn tuy mất sớm, thế nhưng phụ thân và huynh trưởng đều rất nghiêm khắc, bởi vậy hắn sinh hoạt rất quy củ, chưa bao giờ tùy tiện, lười biếng.
Chờ Triệu Thanh cùng Bạch tri huyện bàn bạc công việc xong xuôi, hắn liền trở về giải quyết công vụ ở sảnh đông.
Triệu Thanh mới vừa ngồi vào chỗ của mình ở phòng chính đông sảnh, bên ngoài đã có không ít người tới bẩm báo công chuyện. Cũng may sai vặt Đinh Tiểu Ngũ từ tốn không vội vàng, cầm thẻ bài phát ra, để đám người từ từ tiến lên.
Đinh Tiểu Ngũ đi một vòng xong, người thứ nhất bước vào chính là Đinh Tiểu Tứ.
Đinh Tiểu Tứ hôm nay là muốn đi gặp quan nhân, bởi vậy phá lệ nghiêm túc, mỉm cười thanh tú bình thường cũng không có, nghiêm trang chào: "Bẩm đại nhân, tiểu nhân đã điều tra rõ ràng, nữ nhi Tần Bảo Châu của phú hộ Tần Đức Xuyên, bây giờ đang được đại chủ Chu Tuấn trong huyện bao nuôi bên ngoài, thuê một căn nhà ở hẻm Tiểu Hoa. Trước đó vài ngày Chu Tuấn mỗi ngày đều ngủ lại, giờ thì nhiều ngày rồi đã không tới."
Triệu Thanh trầm ngâm một chút, phân phó Đinh Tiểu Ngũ: "Gọi Thái Ngọc Thành tới."
Thái Ngọc Thành rất nhanh liền tiến vào: "Bẩm đại nhân, tiểu nhân đã gặp Vương Lão Ngũ. Vương Lão Ngũ nói ngày ấy gã sáng sớm đi dọn phân trâu, quả thực thấy Tần thị là con dâu nhà họ Vương xách một bọc nhỏ, vừa khóc vừa tới bờ sông Vĩnh Bình."
Thấy Triệu Thanh thần sắc bình tĩnh, hắn ôm quyền lại cúi, nói tiếp: "Tiểu nhân hỏi kĩ, Tần thị chính xác là đi tới chỗ bến đò."
Triệu Thanh rũ mi mắt xuống, bắt đầu suy tư, tất cả đầu mối trong đầu hắn từ từ hiện lên rõ ràng —— Tần Bảo Châu xảy ra mâu thuẫn với bố mẹ chồng, sáng đó rời khỏi nhà chồng muốn về nhà mẹ đẻ, nhưng lại không hề về nhà mẹ đẻ, trái lại xuất hiện ở hẻm Tiểu Hoa trên trấn Vĩnh Bình, thành ngoại thất của phú hộ Chu Tuấn.
Từ Vương gia trang đến thôn Tần Doanh cần qua sông, mà trong vòng bán kính năm dặm chỉ có một bến đò, người lái đò là Diệp Tứ Lang ở kênh Diệp Gia. Tần Bảo Châu là một tiểu nương tử yêu kiều, đương nhiên sẽ không bôn ba đi tới bến đò xa khác, nàng chắc chắn sẽ đáp thuyền của Diệp Tứ Lang qua sông.
Triệu Thanh trầm giọng nói: "Đến kênh Diệp Gia tìm Diệp Tứ Lang." Diệp Tứ Lang sớm đã được cung thủ phó bộ đầu Phó Xuân Hằng dẫn theo hai người đem bắt trở về, hiện giờ đang nhốt trong phòng giam nha huyện.
Hắn sai bộ đầu Diệp Cẩn: "Dẫn người đem đồ kẹp tay tới."
Dụng cụ kẹp ngón tay là một hình cụ chuyên dùng để siết ngón tay, do năm viên gỗ cấu thành, dài khoảng bảy thốn, đường kính vây quanh bốn phần khoảng năm ly, dùng sợi dây nhỏ gắn các viên gỗ vào ngón tay, dùng sức kéo căng sợi dây thì các thanh gỗ sẽ kẹp chặt ngón tay, khiến người ta thống khổ không chịu nổi. .
Việc kẹp chặt ngón tay này đúng là rất đứt ruột đứt gan, làm cho nạn nhân thống khổ tột độ, cho nên phạm nhân bình thường thấy dụng cụ này đều sẽ co quắp.
Nghe vậy Đinh Tiểu Tứ có chút mờ mịt không rõ, bất quá hắn cho tới bây giờ không dám trái lời Triệu Thanh, bởi vậy liền lĩnh mệnh rời đi.
Đinh Tiểu Tứ vừa rời khỏi, Triệu Thanh liền phân phó thư ký Hứa Gia Anh ở bên cạnh ghi chép: "Hứa thư ký, ngươi đem hồ sơ vụ án sửa lại một chút, đưa cho Bạch đại nhân nhìn xem." Chu Tuấn vốn có giao hảo với tri huyện Bạch Cát Quang. Triệu Thanh vừa đến huyện Vĩnh Bình, Bạch Cát Quang đã cùng Chu Tuấn tới mở tiệc đón gió tẩy trần cho hắn. Vụ án này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, Diệp Tứ Lang tội bất quá cũng chỉ là lừa gạt phụ nữ đàng hoàng. Về phần Chu Tuấn, có nặng lắm cũng chỉ là lừa đảo phụ nữ, không bằng trước xử lý Chu Tuấn, sau đó nhân cơ hội cho Bạch Cát Quang một cái nhân tình, dù sao hắn ở huyện Vĩnh Bình làm việc, sự phối hợp của Bạch Cát Quang là rất trọng yếu...
Mặt khác, Triệu Thanh cũng muốn thử xem ý tứ của Tuệ Nhã, dù sao Chu Tuấn cũng là gia chủ của Tuệ Nhã...
Trà hương lượn lờ trong chính viện Chu phủ.
Vương thị phân phó Tuệ Nhã: "Tuệ Nhã, ngươi dùng cây hạch đào, hạt thông và bột trà đi pha cho ta một chén 'thanh tuyền bạch trà'." Trong phủ nhiều người như vậy, thế nhưng pha trà tốt nhất vẫn là Tuệ Nhã, Tuệ Nhã không chỉ biết pha trà xanh, còn có thể pha trà mứt cam, trà vừng, trà hương thảo và trà mai quế, nhiều nha hoàn trong phủ cũng không hiểu biết như Tuệ Nhã.
Đến khi Tuệ Nhã dâng thanh tuyền bạch trà lên, Vương thị đón lấy đặt một bên, ôn hòa nhìn Tuệ Nhã, nói: "Tuệ Nhã, ngươi bây giờ còn nhỏ tuổi, thật tốt làm việc trong phòng ta, chờ ngươi lớn thêm vài tuổi nữa, sai vặt trong phủ chúng ta tùy ngươi chọn, đến lúc đó an tâm ở trong phủ hầu hạ ta."
Tuệ Nhã: "..." Xem ra, phải tiếp tục cố gắng, thật tốt thuyết phục Vương thị cho nàng chuộc thân rời đi.
Trong lòng nàng có tâm sự, cúi đầu làm bộ đỏ mặt, lặng lẽ lui qua một bên.
Tam nương Chu Chi Tử lại không chịu buông tha, cười thử dò xét: "Tuệ Nhã, ngươi vốn dễ nhìn như vậy, chắc chắn trưởng thành sẽ được lòng lão gia!"
Tuệ Nhã giương mắt nhìn về phía Chu Chi Tử, cười cười nói: "Tam nương, ngài lại đùa nô tỳ! Nô tỳ có bao nhiêu cân lượng, trong lòng nô tỳ biết rất rõ, tuyệt đối không phải là người không biết tự lượng sức mình!" Nàng không tin Chu Chi Tử dám dâng một thị thϊếp trẻ đẹp mĩ mạo hơn cho Chu Tuấn. Đối với Chu Chi Tử, nàng hàm súc biểu lộ lập trường của mình —— ta chính là không muốn làm thϊếp.
Chu Chi Tử không nghĩ tới trong thâm tâm tiểu nha hoàn này vẫn luôn kiên trì với tư tưởng 'không làm thϊếp', không khỏi nở nụ cười, vừa bội phục Tuệ Nhã 'gần bùn mà không hôi tanh mùi bùn', vừa cười Tuệ Nhã quá ngây thơ.
Nhị nương Đổng Lan Anh xuất thân là nha hoàn thông phòng của Chu Tuấn, so với Vương thị còn lớn hơn hai tuổi, tâm địa nhân hậu, cố tình giúp Tuệ Nhã giải vây, liền nâng chén trà lên nhấp một ngụm, buông chén trà, nói: "Tuệ Nhã, cho ta thêm chút trà nóng!"
Tuệ Nhã đáp ứng một tiếng, mang chén trà đi.
Tuệ Nhã ra bên ngoài lấy trà, thấy Huệ Thanh dẫn Kim tẩu buôn người tới, đi theo sau lưng là một nữ nhân yểu điệu mặc áo lụa trắng cổ đứng, tay ngắn cùng chân váy màu tử đinh hương.
Nữ nhân kia đến gần, Tuệ Nhã tập trung nhìn, phát hiện nữ nhân này cực kỳ xinh đẹp, khuôn mặt tròn nhỏ trắng noãn, hai hàng mày cong cong, phía dưới là đôi mắt hạnh, eo thon lả lướt, bất giác thầm cảm thán trong lòng: Sáu mươi lượng bạc đúng là không thiệt!
Nàng đem ấm trà đưa cho Tuệ Bảo: "Tuệ Bảo, ngươi đi vào hầu hạ, ta ở hành lang nhìn bếp trà." Tuệ Nhã thấy cô nương này cùng mình tuổi tác không cách biệt lắm, sợ mấy người trong phòng đem mình so sánh với đối phương, liền không tính tiến vào hầu hạ.
Tuệ Bảo chỉ mong được vào bên trong hầu hạ, lập tức nhận lấy ấm trà, đem quạt lá cọ thổi lửa đưa cho Tuệ Nhã, rạo rực xốc lên màn trúc tiến vào.
Tuệ Nhã lấy chiếc ghế nhỏ ngồi xuống, vừa làm bộ quạt gió pha trà, vừa dỏng tai lắng nghe động tĩnh bên trong chính phòng.
Nữ hài kia được Kim tẩu dẫn vào ra mắt mấy vị thê thϊếp, thanh âm mềm mại thanh thúy như chim hoàng oanh ríu rít: "Nô tì ra mắt đại nương, nhị nương, tam nương!"
Vương thị ngắm vị tiểu mỹ nhân này, tâm trạng vui mừng, nói: "Mau đứng dậy đi!"
Lại hỏi: "Ngươi họ gì?"
Nữ nhân kia ôn nhu đáp: "Bẩm đại nương, ta họ Trịnh, nhũ danh là Trịnh Phi Hồng."
Vương thị nhìn về nhị phòng Đổng Lan Anh và tam phòng Chu Chi Tử: "Các muội nghĩ thế nào?"
Đổng Lan Anh mỉm cười: "Tất cả đều nghe tỷ tỷ."
Chu Chi Tử thầm nghĩ: Nhìn bộ dạng phong lưu này, rõ ràng là sở thích của Chu Tuấn, nhưng dù sao cũng là tặng cho Tống tỷ phu không phải sao, ngược lại nghìn vạn lần đừng đưa đến trên giường gia chủ Chu Tuấn...
Nàng ta cười nói: "Nếu là muốn hầu hạ Tống tỷ phu và đại tỷ tỷ, sao trước không để cho nha đầu Trịnh Phi Hồng này vào khách phòng đông viện làm việc luôn?"
Vương thị đoán được suy nghĩ của Chu Chi Tử, cười nhạt, phân phó Lý mụ mụ: "Mụ mụ, ngươi đem Trịnh Phi Hồng đến đông viện đi!"
Thấy Lý mụ mụ đem Tiểu Hồng đi, Kim Tẩu liền cùng đám người Vương thị cười rộ lên, bất tri bất giác nói đến người thường và Tiền tẩu buôn người thường tới Chu phủ.
Bà vỗ vỗ bắp đùi, cười nói: "Tiền tẩu người này thực sự là rất biết buôn bán, tỷ như ngũ nương Hàn Ngân Nhi lúc trước trong phủ chúng ta, bị bà ta bán năm mươi lượng cho một quan viên vào kinh báo cáo việc kênh rạch, bây giờ chẳng biết đã ra sao, bất quá với phong tình ngũ nương mà nói, như vậy cũng tốt!"
Vương thị, Đổng Lan Anh và Chu Chi Tử im lặng.
Kim tẩu thấy nói sai, liền giơ tay khẽ tát vào mặt mình một cái: "Xem cái miệng thối của ta này!"
Lập tức nói lảng sang chuyện khác: "Nhà ta hiện đang có mấy nha đầu bảy, tám tuổi, vào phủ hầu hạ cũng dễ dạy dỗ, các vị nương có muốn hay không?"
Chu Chi Tử cười nói: "Hiện giờ trong phủ không thiếu người, chờ sau này đi!"
Kim tẩu cùng đám người Vương thị tán phét một hồi, lấy lí do còn bận đi lo cho mấy nữ hài tử, đứng dậy cáo từ.
Bởi vì Chu Tuấn đã đưa bạc cho Kim tẩu, cho nên Vương thị cũng chỉ thưởng cho Kim tẩu một hộp bánh, để gã sai vặt tiễn bà ta đi.
Ba người Vương thị trái chờ phải đợi, đợi đến gần trưa, vẫn không thấy Chu Tuấn và tứ phòng Mã Điềm Điềm đâu, đang lúc nóng nảy, Huệ Minh chạy như bay đến, đầu đầy mồ hôi cách rèm quỳ xuống: "Bẩm đại nương, lão gia xảy ra chuyện lớn rồi!"
Vương thị lấy làm kinh hãi, sắc mặt tái nhợt hẳn: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tuệ Nhã thấy Tuệ Trân phụ trách vén rèm đứng sững sờ một chỗ, vội vàng đứng dậy nâng rèm trúc lên dùng móc kẹp lại.
Trên trán Huệ Minh rịn ra một lớp một mồ hôi, hai tay chụm thành quyền ngẩng đầu nhìn về phía Vương thị, khàn giọng nói: "Đại nương, lão gia bị Triệu huyện úy đại nhân phái người bắt đi, nói là phạm tội lừa gạt phụ nữ nhà lành."
Vương thị nghe vậy, thoáng sửng sốt —— lừa gạt phụ nữ nhà lành? Chuyện đó Chu Tuấn làm không ít lần, rốt cuộc là lần nào?
Tuệ Nhã nhìn Huệ Minh, thấp giọng nói: "Có phải là vị Tần Bảo Châu kia..."
Huệ Minh liên tục gật đầu: "Đúng đúng đúng! Là chuyện vị Tần Bảo Châu kia! Tần Bảo Châu cũng đã bị đưa đến nha huyện, người hầu ở căn nhà hẻm Tiểu Hoa kia cũng đều bị đám nha dịch mang đi! Nhà mẹ đẻ cùng nhà chồng Tần Bảo Châu kéo tới rồi, trượng phu của nàng ta ở Đông Kinh cũng đuổi về tới, đang náo loạn ở nha huyện đấy!"
Tuệ Nhã thấy sắc mặt Vương thị tái nhợt hẳn, thân thể lung lay như sắp ngã, mà nhị nương Đổng Lan Anh, tam nương Chu Chi Tử cùng Tuệ Bảo hầu hạ trà nước ở trong phòng đều ngây dại, không ai quan tâm Vương thị, Tuệ Nhã nhấc chân chạy vào phòng, đỡ lấy Vương thị, thấp giọng nhắc nhở: "Đại nương, lão gia không phải có giao hảo với Bạch tri huyện sao?"
Vương thị bấy giờ mới như sực tỉnh, hỏi vội: "Huệ Minh, lão gia cho người đi tìm tri huyện Bạch đại nhân chưa?"
Huệ Minh đáp: "Bẩm đại nương, lão gia trước khi bị đem đi nha huyện, sai Huệ Thanh cầm thiếp bài đi gặp Bạch tri huyện."
Vương thị lúc này mới thở ra một hơi, chậm rãi ngồi xuống giường la hán, tâm loạn như ma, khăn lụa đỏ thẫm trong tay cũng bị vò nhăn nhó.
Đổng Lan Anh và Chu Chi Tử hoang mang lo sợ, đều lo lắng nhìn nàng ta, mong Vương thị có thể ra tay ngăn cơn sóng dữ cứu Chu Tuấn ra khỏi lao ngục.
Vương thị trong lòng thấp thỏm vô cùng, nhanh chóng suy nghĩ —— gia nghiệp lớn như vậy, lại không có huynh đệ khác, tất cả đều do một mình Chu Tuấn chống đỡ, nếu như Chu Tuấn xảy ra chuyện không hay, cái nhà này lập tức tan đàn xẻ cánh!
Tuệ Nhã đứng cạnh nhìn, liền đưa một chén trà cho Vương thị: "Đại nương, bây giờ nôn nóng không có tác dụng gì, trước uống ngụm trà bình tĩnh lại, sau đó thật tốt nghĩ cách giải quyết."
Vương thị liếc nhìn Tuệ Nhã, thấy nàng thần sắc bình thản, ánh mắt trấn tĩnh, dồn dập trong lòng không khỏi vơi bớt, nàng ta đón lấy chén trà, chậm rãi uống, giảm bớt lo lắng.
Đúng lúc này, một hồi tiếng khóc tê tâm liệt phế từ xa truyền đến: "... Ca ca của ta, thϊếp vẫn khuyên người không nên trêu chọc nữ nhân bên ngoài, người không biết trúng tà của ai hay không chịu nghe, bây giờ bị huyện úy đại nhân bắt đi rồi sao? Trời ạ... Người không ở đây, thϊếp cũng không muốn sống..."
Là thanh âm của tứ phòng Mã Điềm Điềm.
Tuệ Nhã: "..." Mã Điềm Điềm thực sự là chỉ biết gây thêm phiền!
Tiếng khóc từ xa đến gần, Mã Điềm Điềm một đầu đầy châu ngọc, mặc áo váy lụa là, khóc lóc thảm thiết, được nha hoàn Tú Châu nâng vào nhà chính, vừa tiến đến liền dùng khăn tay trắng tinh che miệng chất vấn Vương thị: "Đại tỷ, không phải muội nói tỷ, nhưng tỷ là vợ cả, tỷ có bao giờ tự tay làm một món điểm tâm cho lão gia? Nếu tỷ tận tậm chăm sóc lão gia, dính lấy lão gia, lão gia sao có thể ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt?"
Tuệ Nhã thấy Vương thị tức giận đến mặt mũi trắng bệch, trong lòng thở dài, nhẹ đè xuống bờ vai của Vương thị, mở miệng nói: "Tứ nương, nếu như không phải đại nương khoan dung, người có thể đi qua cửa chính Chu gia sao?"
Thấy Mã Điềm Điềm trợn mắt lên, lập tức muốn phát cáu, Tuệ Nhã kéo dài thanh âm nói: "Tứ nương, bây giờ chuyện quan trọng nhất là cứu lão gia!"
Một câu nói này làm cho Mã Điềm Điềm á khẩu không nói gì được nữa, ngồi xuống một bên dùng khăn gạt lệ.
Vương thị lúc này cũng đã phục hồi tinh thần, cảm kích vỗ nhẹ lên tay Tuệ Nhã, mở miệng phân phó Huệ Minh: "Đi gọi Huệ Tinh tới!" Trước kia quản gia là Huệ Lâm, từ khi Huệ Lâm bị đuổi đi, Huệ Tinh trước kia phụ trách tiệm cầm đồ ở Đông Kinh được nâng lên làm quản gia.
Huệ Tinh rất nhanh liền chạy tới.
Vương thị mở miệng hỏi Huệ Tinh: "Tống dượng và đại cô cô hôm nay đã đi đến chỗ nào rồi?"
Huệ Tinh suy nghĩ một chút, trả lời: "Bẩm đại nương, Tống dượng bọn họ đi đường thủy, chắc cũng đã tới huyện Vĩnh Bình."
Vương thị thầm tính trong lòng một chút, sau đó nói: "Ngươi sai một tên sai vặt, bây giờ cưỡi ngựa xuất phát, đem chuyện này nói cho Tống dượng và đại cô cô, cầu Tống dượng chu toàn một phen." Đại tỷ phu Tống Khổ Trai là quản gia của phủ Mao thái sư, là thân tín của Mao thái sư đương thời, quan lại trong quan trường đều sẽ chừa cho y một phần mặt mũi, huống hồ một chức huyện úy cửu phẩm nho nhỏ ở huyện Vĩnh Bình này?
Huệ Tinh đáp ứng một tiếng, vội vàng rời đi.
Sau khi Huệ Tinh rời đi, Vương thị lại phân phó Huệ Minh: "Huệ Minh, ngươi không phải có người quen ở nha huyện sao? Bây giờ nhanh chóng đi hỏi thăm một chút tin tức!"
Huệ Minh đáp 'vâng', lại vẫn đứng đó nhìn Vương thị.
Tuệ Nhã thấy thế, vội nhỏ giọng nhắc Vương thị: "Đại nương, bạc!"
Vương thị lúc này mới như sực tỉnh, phân phó Tuệ Nhã: "Tuệ Nhã, đưa Huệ Minh mười lượng bạc!"
Tuệ Nhã đáp 'vâng', lấy bạc cho Huệ Minh.
Vương thị nâng chén trà lên uống một hớp, tâm tình xao động giờ đã trấn định hơn, lại sai Lý mụ mụ, bình tâm nói: "Tới bảo sai vặt canh đại môn cùng mấy bà tử canh cửa sau cẩn thận làm việc!"
Tới giờ dùng bữa trưa, đám người Vương thị đều không ai muốn ăn, chỉ ảm đạm thê lương ngồi một chỗ.
Kỳ thực với Tuệ Nhã mà nói, gia chủ Chu Tuấn không phải tội ác tày trời, thế nhưng suốt ngày luôn miệng nói muốn nữ tử khắp thế gian, nói những lời này, làm những chuyện kia, thật sự làm người ta ghê tởm, sớm nên bị dạy dỗ một phen, bởi vậy nàng nghĩ chuyện hôm nay là chuyện tốt —— nếu Chu Tuấn có thể bị giáo huấn đủ, làm người tốt hơn, đối với Quý Ca cũng xem như là chuyện tốt.
Tuệ Nhã tỉnh táo sai phòng bếp nấu vài món đơn giản, hầu hạ đám người Vương thị dùng bữa, lại để cho tôi tớ khác luân phiên đi dùng cơm, đem mọi việc quản lý ổn thỏa, không để Vương thị lo lắng.
Nàng bây giờ không thể làm được gì, vẫn là nên thật tốt nịnh bợ Vương thị chờ chuộc thân.
Lúc này Triệu Thanh đang ở phòng ngoài sảnh đông cùng thư ký Hứa Gia Anh và lý trưởng kênh Tôn Gia là Tôn Phúc nghị sự.
Triệu Thanh tiếp xúc vài lần với Tôn Phúc, phát hiện lý trưởng Tôn Phúc của kênh Tôn Gia này lại là một người hiểu biết thủy lợi dân gian, còn từng viết một bộ "Hà kinh". Hắn đọc xong rất là tín phục, liền thường mời Tôn Phúc đến đông sảnh nghị sự, rất là nể trọng.
Thư ký Hứa Gia Anh cùng Tôn Phúc lần hai tính toán ngân lượng dùng cho việc sửa chữa đê điều trong huyện Vĩnh Bình, nhìn thấy con số kia, hai người đều im lặng —— con số này quá lớn, đừng nói huyện lý không có, cho dù có, Bạch Cát Quang tuyệt đối sẽ không nhả ra.
Hứa Gia Anh nhìn về phía Triệu Thanh ngồi ngay ngắn một bên yên lặng thưởng thức trà, cân nhắc nói: "Đại nhân, tuy rằng ngài đã thuyết phục Bạch đại nhân dùng công trình trị thủy thay thế lao dịch, thế nhưng sửa chữa đê điều cần ngân lượng, thật sự là cần rất nhiều ngân lượng!"
Triệu Thanh buông chén trà xuống, thản nhiên nói: "Chuyện này giao cho ta được rồi." Mùa gặt sắp tới, theo định kỳ lũ mùa hạ cũng lập tức sẽ tới, nếu như không tính toán thời gian sửa chữa đê kịp lúc, vụ mùa năm nay của bách tính huyện Vĩnh Bình liền đi tong.
Hắn ngồi thẳng lưng, mở miệng hỏi Đinh Tiểu Ngũ đứng bên ngoài: "Thái Ngọc Thành đã trở lại chưa?"
Đinh Tiểu Ngũ lập tức nói: "Bẩm đại nhân, tiểu nhân đã cho người đi xem."
Không lâu sau đó, Thái Ngọc Thành đã trở lại, vừa vào đông sảnh liền chắp tay bẩm báo: "Đại nhân, thuộc hạ phái người báo tin cho Vương Ngọc Bảo từ Đông Kinh gọi trở về, Vương Ngọc Bảo đang ở trước nha huyện cùng người Tần gia giằng co!"
Trong mắt phượng của Triệu Thanh hiện lên ý cười.
Ngân lượng cho sửa chữa đê đập sắp có tin tức rồi!
Triệu Thanh ngẩng đầu nhìn về màn trúc treo ở tường —— Bạch Cát Quang cũng nên tới tìm hắn rồi!
Chu Tuấn vừa vào nha huyện liền không có tin tức, đám người Vương thị vẫn chờ đến đêm, đang đứng ngồi không yên, thấy tên sai vặt cùng Huệ Tinh đi tới chỗ phu thê Tống Khổ Trai chạy vào: "Đại nương, Huệ Tinh đã nhận được tin Tống dượng và đại cô cô vào thành!"
Vương thị nghe vậy mừng rỡ, đứng lên nói: "Ta đây phải đi tiếp đón!"
Nàng liên tục căn dặn Đổng Lan Anh, Chu Chi Tử và Mã Điềm Điềm: "Đều rửa mặt chải đầu ăn diện một phen, thay y phục nào đẹp đẽ một chút, chúng ta cùng đi tiếp đón Tống tỷ phu và đại tỷ tỷ!".
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
