Hoa Chước: “...?”
Nàng không nhịn được mở mắt, vén một góc màn giường lên.
Lương Thiện Uyên đang nằm dưới đất. Ánh trăng xuyên qua bóng cây loang lổ, phủ lên gương mặt đẹp như ngọc của nàng ta. Nàng ta nhắm mắt, vẻ mặt bình thản, dịu dàng. Nếu không phải Hoa Chước từng đọc nguyên tác, biết nàng ta không cần ngủ cũng chẳng cần ăn, có lẽ nàng đã thật sự cho rằng đối phương đang ngủ.
“Hoa Chước cô nương, ngươi không ngủ được sao?”
Lương Thiện Uyên nhắm mắt, giọng nói vẫn dịu dàng:
“Có cần nói chuyện với ta không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)