“Chỉ hơi sợ một chút thôi.”
“Hoa Chước cô nương, tối nay ta sẽ ở lại đây, ngủ dưới đất.”
Lương Thiện Uyên khẽ ngâm một tiếng, rồi nói tiếp:
“Ta thấy tấm thẻ gỗ treo trên giường này có vẻ sắp rơi. Hoa Chước cô nương, để ta thổi tắt nến, ngươi tháo nó xuống đi. Đừng để lúc ngủ nó rơi xuống đập vào người.”
Nói cho cùng, nàng cũng chỉ là một cô nương chưa đầy mười sáu tuổi, quen được huynh trưởng che chở, lại nuông chiều tùy hứng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


