“Ừ.”
Lương Thiện Uyên cong mắt nhìn nàng. Không hiểu vì sao, mỗi lần Thính Lan đối diện với đôi mắt ấy, tim nàng đều đập rất nhanh. Đôi mắt kia vừa âm u quỷ dị, vừa mang theo một vẻ thân thiện kỳ lạ.
“Cô nương muốn ra ngoài xem không? Bên ngoài náo nhiệt lắm.”
“Ta không đi đâu. Ngũ cô nương, ta phải trông chừng tiểu thư nhà mình. Người đang ngủ.”
“Ta trông giúp ngươi?”
“Cái gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
