Bóng đen kia đang từng chút một tiến lại gần.
“… Thính Lan?”
Hoa Chước mơ hồ hỏi:
“Ngươi đi đi lại lại làm gì vậy…”
“Tiểu thư.”
Không biết vì sao, giọng nói vẫn là giọng của Thính Lan, nhưng lọt vào tai lại khiến lòng người dâng lên cảm giác lạnh lẽo. Hoa Chước bị sự khó chịu ấy làm cho tỉnh táo đôi chút, nhưng vẫn không chống lại nổi cơn buồn ngủ, mí mắt nặng trĩu.
“Ta có thể vào trong không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
