Lúc Hứa Tư Văn tỉnh lại, đã là chạng vạng tối, trần nhà đập vào mắt không phải hình thức mình quen thuộc, chăn trên người cùng giường nằm cũng không phải là của mình, căn phòng thì càng là xa lạ.
“Tỉnh rồi?” Vũ Khánh Cương kéo cửa đi vào, trên tay bưng một cái bát, trong bát còn bốc hơi nóng.
“Đây là đâu?”
“Địa bàn ở bên này của anh, vừa mua đến tay không quá ba ngày, cũng không tệ lắm.”
Vũ Khánh Cương đem bát ném lên tủ đầu giường, mình thì lột quần áo, chỉ mặc cái quần lót chui vào trong chăn, mò Hứa Tư Văn vào trong ngực ôm chặt.
Thân thể Vũ Khánh Cương nóng hầm hập, giống như lò sưởi hình người, Hứa Tư Văn không cần ôm liền tự giác cọ qua, sau khi bị người ta ôm lấy y cũng không giãy dụa, có lẽ là tâm ý tương thông, cũng vui vẻ cùng gắn bó dựa dẫm như vậy.
“Em muốn đến phòng vệ sinh!” Hứa Tư Văn vừa thư thái chút, liền có tình huống.
“Anh ôm em đi!” Vũ Khánh Cương cũng không mặc quần áo, dùng chăn quấn lấy Hứa Tư Văn cứ như vậy ôm người chui vào phòng vệ sinh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)