“Ở ngoài cái trứng!” Vũ Khánh Cương trợn tròn mắt hổ, vò mẻ không sợ nứt: “Không sợ nói cho em biết, anh đã sớm thích em, anh là cố ý chuốc say em để nấu thành cơm, quả bắp em đã chín rồi, vào trong miệng anh mà còn muốn trốn? Em ngược lại cứ trốn đi? Chính là em trốn lên mặt trăng, anh cũng có thể bao phi thuyền bay lên tóm em trở về!”
“Anh, anh nói cái gì đó!” Hứa Tư Văn đỏ cả mặt toàn thân toả nhiệt, y chỉ từng thổ lộ một lần, còn là cái loại rất mịt mờ nữa, kết quả lại gặp phải một tên khốn. Nhưng một lần đi công tác, một lần say rượu thân mật, liền bị người ta đuổi tới tận nhà.
Hiện tại lại bị người ta giống như trách móc giống như thổ lộ một trận, dù cho chỉ số thông minh cao đến đâu, trong khoảng thời gian ngắn Hứa Tư Văn cũng tay chân luống cuống, cũng không biết phải làm sao cho phải.
Nếu cũng đã ép buộc một lần mười ba lượt như vậy mà vẫn không thể khiến Tư Văn gật đầu, hắn cũng chỉ có thể noi theo tổ tiên làm thổ phỉ một phen, trực tiếp đem người đoạt tới đi kết hôn làm hỉ sự mà thôi.
“Ừm.” Hứa Tư Văn nhẹ nhàng hừ một tiếng, không có ý định ngẩng đầu, lộ ra lỗ tai đỏ rực cho ông chủ Vũ nhìn, còn người thì lại toàn bộ nấp ở trong lồng ngực của hắn không đứng lên.
“Em xem anh cũng lao lực với em nhiều vậy rồi, em cho anh một thái độ rõ ràng chút đi? Em xem chuyện này phải thế nào!” Vũ Khánh Cương lại nghe Hứa Tư Văn rầm rì một tiếng, âm thanh nhỏ như muỗi, cái gì y cũng không làm rõ ràng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)