“Tại sao ở lại?” Hứa Tư Văn cho là có chuyện gì, kết quả mục đích Vũ Khánh Cương ở lại chỉ là đơn thuần muốn ở lại.
“Anh nói rồi, dẫn em về quê chơi một trận, em quên rồi hả?” Vũ Khánh Cương nhớ rõ lời mình nói: “Em quên mất cũng không có gì, có anh nhớ kỹ.”
“Ồ.” Hứa Tư Văn kiến thức nửa vời đáp lời, đối với chơi gì đó mà Vũ Khánh Cương nói, căn bản là không có khái niệm.
“Chú thím, chúng ta đi thôi!” Vũ Nguyên Cát dắt theo mẹ của con trai cậu, thuê một chiếc xe ngựa lớn, kéo hành lý của bọn họ, tới đón Vũ Khánh Cương và Hứa Tư Văn.
“Đây là xe ngựa à?” Hứa Tư Văn ngạc nhiên.
Thời đại này, nhìn thấy một chiếc xe ngựa thật sự không dễ dàng, càng không dễ dàng là, y lại có thể ngồi lên!
Lúc Hứa Tư Văn còn rất nhỏ, từng thấy xe lừa một lần, từng ở nhà ngoại ngồi xe bò một lần, sau đó ông ngoại bà ngoại qua đời, nhà ông cậu của y đều dùng xe máy.
Mà trong khoảng thời gian sau này của y, hoặc là xe máy hoặc là ô tô bốn bánh, cũng có xe nông dụng bốn bánh, nhưng xe gia súc kéo, đã bao nhiêu năm không nhìn thấy cũng không ngồi qua.
Vũ Khánh Cương vừa thấy hai mắt vợ tỏa ánh sáng, nửa tháng trước mình phạm sai lầm, chính là tìm cơ hội thể hiện làm cho cảm giác của vợ đối với mình khôi phục tốt một chút, đoạt lấy roi trong tay Vũ Nguyên Cát, chen Vũ Nguyên Cát qua một bên: “Đến đây, vợ, lên xe, anh mang em đến làng mới xem xem.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)