Vướng mắc của hai người, thì phải để tự hai người họ cởi bỏ, người ngoài chen vào, chuyện nhỏ cũng phải biến thành chuyện lớn.
Vũ Khánh Cương khiêng vợ trở về, vào phòng đóng cửa lại, thái độ ai cũng không cho vào, thả vợ lên trên giường.
Hứa Tư Văn bị Vũ Khánh Cương khiêng đến mặt dồn đầy máu!
“Anh làm gì vậy hả? Đầu em dồn đầy máu rồi!” Hứa Tư Văn muốn nhảy lên hoạt động một chút, để HP dư thừa trên đầu mình trở lại trong thân thể, kết quả vừa ngẩng đầu liền thấy đôi mắt Vũ Khánh Cương 囧囧 nhìn y, lập tức hỏa khí giống như gặp mưa to trút nước bị rót cho tắt phụt.
“Cái đó, anh làm gì nhìn em như vậy hả?” Hứa Tư Văn yếu thế hơn một chút.
“Em cũng không phải giấy, còn sợ người ta nhìn hả?” Vũ Khánh Cương cứ nhìn!
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ!
“Nhìn thì nhìn đi!” Nửa ngày sau, Hứa Tư Văn khịt khịt mũi nhận thua: “A, em đã nói với anh rồi, sau này không cho tùy tiện nói những câu nói kia, đặc biệt là ở bên ngoài! Anh nói xong anh thì không sao, nhưng để người khác nghe được thì làm sao? Sau này sẽ nghĩ chúng ta như thế nào?”
“Em cứ nói em xấu hổ không dám nghe mấy câu nói kia đi, không được sao?” Vũ Khánh Cương còn chưa có ngốc đến tận nhà, lúc ở trên đường đã suy nghĩ rõ ràng, tám phần là do vợ không quen hắn mở miệng ba hoa vào ban ngày.
“Chính là như vậy!” Hứa Tư Văn vốn dĩ không muốn thừa nhận, nhưng khi nhìn tới ánh mắt Vũ Khánh Cương, lập tức liền bị kích thích, vò đã mẻ cho sứt luôn gì đó thật sự không cần quá dễ dàng.
“Anh ở bên ngoài đều giữ khuôn phép, chỗ nào chọc tới em mà em nói khóc liền khóc? Xoay người rời đi? Nếu có lần sau nữa thử xem? Dám chạy liền đánh gãy chân!” Lần này vợ giận dỗi, khiến ông chủ Vũ đặc biệt lưu ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
