Đối với khúc nhạc dạo ngắn này Vũ Khánh Cương và Hứa Tư Văn căn bản không để ý, mấy ngày này trong tân thành Lan châu cũng có không ít cô gái, dùng phương thức này tiếp cận hai người.
Mặc dù hai người đã nửa công bố quan hệ, nhưng ai bảo thân phận của bọn họ quá dụ người, đặc biệt là Hứa Tư Văn, so với Vũ Khánh Cương còn được hoan nghênh hơn rất nhiều, bên ngoài đều gọi Hứa Tư Văn là “cha của mô-đun”, bởi vì y là người sáng lập mô-đun chương trình kia, loại công trạng có thể ghi vào sử sách này, đủ để khiến người ta xem nhẹ tính hướng của y.
Có điều Hứa Tư Văn không dễ tiếp xúc, so với Vũ Khánh Cương thì y còn trạch hơn, nơi có thể xuất hiện chỉ có bốn nơi, Hứa gia tập, công ty, đại viện Vũ gia Đông Bắc, với biệt thự bên này.
Vì vậy càng nhiều người đem mục tiêu xác định thành Vũ Khánh Cương, ai bảo ông chủ Vũ sẽ thỉnh thoảng đi ra tham gia hoạt động chứ.
Trước giờ cơm Hứa Tư Văn chưa thấy Vũ Khánh Cương, gọi điện thoại cho hắn cũng không ai nhận, liền gọi cho Phùng Tấn Thần. “Hứa tiên sinh.” “Phùng tổng, bên mấy người kết thúc rồi à?” “Đã kết thúc.” “Vậy lúc nào thì trở về? Sao điện thoại Cương tử không nhận?” “Cái gì?” Phùng Tấn Thần vừa nghe liền đứng lên: “Ông chủ trở về biệt thự lấy đồ, chúng tôi tách ra nửa giờ rồi!” Hứa Tư Văn vừa nghe cũng sợ hãi!
Nửa giờ tuy rằng không đủ để qua lại một lần giữa biệt thự và công ty, nhưng nếu Vũ Khánh Cương đi một mình, điện thoại cũng không đến nỗi không nhận nha!
Đoạn đường này đều ở trong nội thành, lối đi bộ rộng, bốn phía đều là camera giám sát giao thông, cho nên bên phía an ninh cũng không có an bài nhân thủ trông Vũ Khánh Cương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)