“Vợ, anh thật sự không biết bà cô kia làm gì cả!” Vũ Khánh Cương bỏ điện thoại xuống liền nhào tới Hứa Tư Văn, tư thế hận không thể lập tức chứng minh mình là vô tội.
Hắn cảm thấy mình quả thực không thể oan hơn nữa, người ngồi ở trong nhà, phiền phức tự tìm tới cửa!
“Vậy sao cô ta lại chỉ tên điểm họ tìm anh?” Kỳ thực Hứa Tư Văn biết Vũ Khánh Cương nhất định là vô tâm, có điều dạy dỗ không khắc sâu, hắn liền không biết giữ một khoảng cách với người ta.
Đương nhiên, mấy cái khoảng cách bình thường, Hứa Tư Văn tin tưởng Vũ Khánh Cương tuyệt đối có thể nắm giữ đúng mực, nhưng có vài lúc, không phải bạn nắm giữ đúng mực, đối phương liền có thể biết bạn có ý gì, rất nhiều lúc, những người kia tình nguyện giả vờ ngây ngốc, cũng muốn dán lên người bạn.
“Anh nào biết được!” Vũ Khánh Cương xoay quanh Hứa Tư Văn giống như chú chó bự không ăn được xương: “Cái này không phải là bới lông tìm vết sao!”
“Ha ha… Vợ em không tức giận à?” Vũ Khánh Cương nghe lời nói của Hứa Tư Văn liền lập tức mặt mày hớn hở.
“Cái này phải xem anh xử lý như thế nào, nếu như em không hài lòng…” Hứa Tư Văn đứng dậy đi tới cửa, lúc sắp ra cửa quay đầu nhẹ nhàng nở nụ cười với Vũ Khánh Cương, trong khoảnh khắc đó phong tình vô hạn: “… Liền xuống đất nằm, chịu khổ đi!”
Vũ Khánh Cương: “…!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

