Có một thanh niên nhìn quen mắt nhảy lên: “Trước tiên vào đây trước tiên vào đây, anh Nham lập tức tới ngay, bên phía ảnh có chút không tốt, bị kẹt xe!”
“Chỗ mấy cậu xe còn nhiều hơn người nữa, nói kẹt liền kẹt.” Vũ Khánh Cương ghét cay ghét đắng kẹt xe, sau khi hắn đến nơi này, liền không làm thế nào mà lái xe được!
Thật sự là ba bước một lần giảm tốc độ năm bước dừng xe lại rất phiền lòng.
“Anh Cương tử anh nói chuyện thật thành thực, chúng ta muốn chơi phải thừa dịp còn sớm ra cửa, không thì liền giống anh Nham bị kẹt ở trong xe trận!”
Con người Vũ Khánh Cương, có một loại khí chất anh trai hàng xóm, hơn nữa hắn nói chuyện làm việc đều mang vẻ thật thà chất phác, đám cậu ấm này, đều là con cháu nhà quan, từ nhỏ đã được người ta khen đến lớn, hơn nữa đa số đều là con một, kết quả đột nhiên quen biết một người thành thật như thế, Vũ Khánh Cương lại là điển hình tay trắng dựng nghiệp, hơn nữa sau khi Vũ Khánh Cương lập nghiệp, cũng làm không ít sự nghiệp công ích đối với quê hương đối với xã hội, nói mấy câu bất quá chỉ một chút thời gian, mấy vị công tử này đều nói chuyện thêm với Vũ Khánh Cương.
Hơn nữa Vũ Khánh Cương không ra vẻ, hắn gọi bọn họ là lăng đầu thanh, mới đầu không hiểu là ý gì, vẫn là Hứa Tư Văn giải thích một chút: “Đây là từ dùng để gọi thanh niên trẻ tuổi nhiệt huyết bên Đông Bắc.”
Bọn họ chưa từng bị người ta gọi như vậy nha!
Người trong nhà đều kêu tên, bạn thân liền gọi biệt hiệu, ở trước mặt người ngoài thì giả bộ có khuông có dạng cái gì anh cái gì thiếu, lần đầu tiên bị người ta gọi một cái xưng hô đại chúng.
Cảm giác còn rất chuẩn xác!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

