Từ đầu đến cuối Trương Lam Hà đều không nói với Vũ Khánh Cương và Hứa Tư Văn rằng Cao Nham và Tiêu Dũng là thân phận gì, cũng không tiết lộ bối cảnh gia đình của bọn họ.
Hứa Tư Văn còn ngốc ngốc lén lút hỏi Vũ Khánh Cương: “Anh hỏi không? Bằng không có chuyện thì tìm ai đây?”
“Hỏi cái gì mà hỏi? Có chuyện thì bọn họ xuất hiện có thể dẹp yên, không xuất hiện thì chúng ta tìm tới cửa cũng vô dụng. Em cũng đừng bận tâm vớ vẩn!” Vũ Khánh Cương cảm thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của vợ quá khiến người ta thích, nghiêng người lăn giường nửa buổi đêm với vợ.
Từ đó về sau Hứa Tư Văn không bao giờ hỏi Vũ Khánh Cương nữa.
Vũ Khánh Cương xem như là nhìn ra rồi, Tư Văn chính là một người hai mặt*, trước đây sao lại không phát hiện chứ, khi ở nhà là một người rất khoe khoang rất tự tại, ra bên ngoài, đặc biệt là lúc xã giao, còn không bằng Vũ Khánh Cương nữa!
*Chỗ này trong nguyên văn là “oa lý hoành”, nghĩa là một người ăn nói nhỏ nhẹ, gặp chuyện luôn trốn tránh, thậm chí bị ức hiếp cũng chịu đựng, nhưng khi ở nhà thì lại là bộ mặt khác, luôn la la hét hét, tính khí nóng nảy, đánh đánh đập đập, tóm lại là hoàn toàn khác với khi ở ngoài.
Lúc ở hội sở Lam Nguyệt Lượng, Hứa Tư Văn là người khác hỏi một câu y đáp một câu, ngay cả tiếp lời cũng không biết.
Con người y, nhìn thì dễ nói chuyện thực ra tuyệt đối là tính tình khó chơi.
Có điều ngày thứ hai sau khi tụ tập ở Lam Nguyệt Lượng, Đỗ Tử Hiên đích thân đến Đông Bắc Hổ, hắn là đến tìm Vũ Khánh Cương và Hứa Tư Văn.
“Lời giải thích thì đừng nói, hai anh em chúng ta là giao tình gì chứ? Nói rồi sau này liền không có cách nào đối mặt nhau đó!” Vũ Khánh Cương nhìn thấy Đỗ Tử Hiên mở miệng, liền chặn miệng Đỗ Tử Hiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
