Kỹ thuật viên Hứa đều nóng nảy rồi, như vậy ông chủ Vũ đang làm gì đây?
Ông chủ Vũ hả, kỳ thực không đi đâu cả!
Hắn ở ngay trong khách phòng của khách sạn Hồng Trình đây!
Hắn đang làm gì hả?
Trạng thái nửa hôn mê đó!
Sao lại thành trạng thái nửa hôn mê? Lời này kể ra thì rất dài.
Kỳ thực vừa bắt đầu, Vũ Khánh Cương cũng giống như mọi lần xã giao, làm vật biểu tượng của hắn, còn buôn bán và vân vân, hợp tác các loại, tự có đám Ngụy Diên đến xử lý, hắn chỉ cần ăn ăn uống uống, tán gẫu nói phét đánh rắm một chút với mấy ông chủ, xong việc liền ai về nhà nấy người nào tự tìm mẹ người nấy.
Sau khi hắn nhận được cuộc gọi quan tâm của vợ, tâm tình cực tốt cực tốt, đối với mấy người chủ động đến gần chào hỏi cũng cho một khuôn mặt tươi cười, nhưng đáng tiếc, con người hắn chỉ có thể phóng tầm mắt mà nhìn thôi chứ không thể nhìn gần, chỉ cần vừa mở miệng, loại dáng vẻ nhân sĩ thành công kia lập tức nát tan thành mảnh vụn, rất nhiều người vì thế mà bị ông chủ Vũ bức lui về trong lúc vô tình, không thể không tìm mấy người Ngụy Diên thương nghị.
Cho nên lúc tiệc tối, Vũ Khánh Cương vừa uống vừa ăn, tối về cũng không biết vợ có thể chừa cho hắn chút đồ lót bụng hay không, cơ mà nghĩ đến việc vợ vừa vào phòng máy liền thần trí không rõ ràng giống như bị mê hoặc linh hồn nhỏ bé, hắn không có gì nắm chắc.
Hắn vẫn thành thật chút, ăn no trước đã rồi nói sau đi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)