Chuyện nhắc tới ở chương trước, hiện tại còn không có ai biết, Hứa Tư Văn tự nhiên cũng không biết, hiện tại y không có tâm tình ôn tồn nói chuyện với người khác, trực tiếp cứng rắn hỏi người kia: “Ông là ai?”
Có điều ngẫm lại chỗ tốt sau khi chuyện thành công, rốt cuộc là lợi ích động lòng người, dưới cái nhìn chằm chằm của Hứa Tư Văn, híp mắt cười giả lả chính là cắn chết không hé miệng.
Lại là một đội xe đến, người từ trên xe bước xuống là Trương Lam Hà, sau đó đi theo bên cạnh hắn chính là Bách Lý Hãn Mạc.
“Tư Văn!” Trương Lam Hà trực tiếp chạy gấp rút đến chỗ Hứa Tư Văn: “Chúng ta tới rồi!”
“Ừm.” Hứa Tư Văn chỉ gật gật đầu, y không dám mở miệng nói nhiều, sợ mình áp chế không nổi lửa giận trong lòng.
Trương Lam Hà nhìn thấy Hứa Tư Văn như vậy, không kiềm được nuốt nước miếng một cái, một khi học đệ bày ra bộ dạng này, chính là y đang nghiêm túc!
Người ở bên cạnh Bách Lý Hãn Mạc cầm điện thoại di động đưa cho giám đốc Tiếu Nhân: “Ông chủ của các người muốn nói chuyện với ông.”
Giám đốc Tiếu Nhân ngẩn người, rốt cuộc nhận lấy điện thoại: “A lô? Là ông chủ sao?”
Ông ta chỉ từng gặp ông chủ mấy lần mà thôi, thế nhưng giọng nói thì vẫn có thể nghe được, người ở bên trong nói cái gì người khác không biết, thế nhưng giám đốc Tiếu Nhân sau một lát liền cúi đầu khom lưng nói với điện thoại: “A a, được, tôi liền đi làm, ngài yên tâm! … Được được… Biết rồi… Vâng… Ông chủ ngủ ngon.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)