Quần áo vải lanh Hứa Tư Văn chuẩn bị cho Vũ Khánh Cương, còn thật sự được hổ Đông Bắc tiếp nhận, mặc vào thoáng khí hắn không rơi mồ hôi như mưa như vậy nữa.
Hai người trở về công ty, mỗi người đều liên tục bận rộn, tập đoàn Đông Bắc Hổ và công ty phần mềm Hà Văn chuyển đến cùng một chỗ, lầu trên lầu dưới hoà hợp êm thấm, mọi người đều biết, nhìn là hai nhà, nhưng trên thực tế hai ông chủ đều có mặt trên cùng một bản hộ khẩu.
“Tư Văn!” Trương Lam Hà vừa thấy Hứa Tư Văn liền nhào tới giống như gặp được cứu tinh, nhưng bị người ta cản lại.
Bách Lý Hãn Mạc mặt lạnh, kéo thắt lưng Trương Lam Hà giãy dụa không ngớt.
Hứa Tư Văn không giải thích được mà đặc biệt muốn cười, vì vậy y liền thật sự bật cười: “Ha ha…!”
Trương Lam Hà lấy tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, ủ rũ.
Bách Lý Hãn Mạc nhướng mày lên, trong mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn hắn.
“Khụ khụ!” Hứa Tư Văn cười xong liền không tiện tiếp tục, dù sao thì làm như vậy có chút không tử tế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)