Vũ Khánh Cương bị cái nắng cực nóng phía nam phơi đến ủ rũ, Hứa Tư Văn dùng tốc độ nhanh nhất mang theo Vũ đại lão hổ về tới cái hang hổ của bọn họ.
Trong phòng đã sớm mở máy điều hòa, nhiệt độ vốn là hai mươi bốn độ, có điều Hứa Tư Văn nhớ lúc này Đông Bắc vẫn chưa tới hai mươi độ, lại chỉnh chỉnh xuống, trực tiếp chỉnh đến hai mươi độ.
Vũ Khánh Cương không phải là chưa từng trải qua cuộc sống cực khổ, phơi nắng cũng không phải chưa từng phơi nắng qua, nhưng mà loại nhiệt độ này ở phía nam bất thình lình làm cho hắn không tiếp thụ được, một con hổ Đông Bắc đang uy phong lẫm lẫm, lại biến thành một con mèo bệnh.
Chọn hai cái áo ngắn tay và bốn cái quần cho Vũ Khánh Cương xong, Hứa Tư Văn suy nghĩ một chút, cảm thấy lấy cái tính tình của Vũ Khánh Cương, chỉ sợ hắn càng thích mặc…
“Xin hỏi, nơi này còn có nam trang vải lanh kiểu khác không?” Lúc Hứa Tư Văn tính tiền, hỏi cô bán hàng một tiếng.
“Tiên sinh, mấy bộ ngài cầm trong tay đã là mới nhất, bên kia còn có nam trang thương vụ, là vải bông, có điều mùa hè vẫn là mặc vải lanh càng thoáng hơn chút.” Cô bán hàng nhìn thương phẩm Hứa Tư Văn cầm, đều là nam trang mới nhất vừa lên kệ, vừa mới thay đổi.
“Cảm ơn.” Hứa Tư Văn nói cám ơn, cầm đồ tìm thẻ ngân hàng trả tiền, liền xách đồ ra khỏi cửa hàng….
Đang đi, đột nhiên mãnh liệt quay đầu lại!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)