Trong lòng Hứa Tư Văn có tính kế, cũng không nói với Vũ Khánh Cương.
Buổi sáng hôm sau, Hứa Tư Văn chọn xong quần áo cho Vũ Khánh Cương mặc hôm nay, lại mang theo hai bộ cho hắn tắm rửa thay ra, nhưng Vũ Khánh Cương chết sống không mặc!
“Làm sao vậy?” Hứa Tư Văn bồn chồn, đối với mặc thì Vũ Khánh Cương một chút cũng không chọn, chỉ toàn chọn ăn thôi.
“Cái này quá tùy tiện, thay bộ anh mới mua đi, em cũng thay, về nhà ba vợ khôngg thể tùy tùy tiện tiện được!” Vũ Khánh Cương lấy ra hai bộ quần áo mới, quần áo không có nhãn mác, thế nhưng chất lượng rất tốt, kiểu dáng cũng rất đặc biệt. “Anh mua lúc nào vậy?” Hứa Tư Văn kinh ngạc, Vũ đại lão hổ cũng sẽ mua quần áo à? “Cấp dưới đều nói hai ta nhìn không giống một đôi, anh liền mua quần áo cặp, hai ta mặc ra ngoài xem bọn họ còn dám nói không giống!” Vũ Khánh Cương thở phì phì, kỳ thực nguyên văn nói là kỹ thuật viên Hứa thật sự là cải trắng bị Vũ đại lão hổ ăn (kiểu như hoa nhài cắm bãi * trâu)!
“Em cắn đi, anh da dày, em cắn không nổi!” Người ta nên làm gì thì tiếp tục làm đó!
“Anh đứng lên, đừng đè lên em, em tự mặc!” Vũ đại lão hổ kiên trì như vậy, Hứa Tư Văn phản kháng không có hiệu lực chỉ có thể tiếp nhận, y không dám dùng sức cắn, cắn hỏng thì làm sao bây giờ? Không dùng sức cắn, ngay cả da cũng cắn không ra, chẳng lẽ muốn lý sự?
“Vợ, mặc vào khẳng định đẹp trai!” Vũ Khánh Cương cười hắc hắc buông lỏng Hứa Tư Văn ra, hắn vì ngày này mà bận bịu đến vắt chân lên cổ, nếu vợ không thay quần áo mới, thì hắn thiệt thòi chết rồi.
Quần áo rất vừa vặn, đặc biệt là bên hông ôm sát, càng phô lên thân hình thon dài khí chất văn nhã của Hứa Tư Văn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


