Đầu kia như thế nào không biết, dù sao thì đầu này Hứa Tư Văn thật sự chán muốn chết rồi.
Vừa vặn vị Tổng đốc sát kia đã trở lại.
“Trương tổng, Hứa bộ trưởng, còn thật sự tra được!” Tổng đốc sát mang đến một cặp văn kiện bình thường, nhưng mà sau khi đặt lên bàn mở ra, lại là một cái máy tính xách tay mỏng dính đến không thể ngờ được!
Con ngươi Vũ Khánh Cương thiếu chút nữa là trừng ra khỏi viền mắt luôn!
Vẻ mặt Trương Lam Hà tối tăm, Hứa Tư Văn thì lại gật gật đầu: “Thế mới đúng chứ! Cô ta vô duyên vô cố đi quấy nhiễu dữ liệu máy chủ, vất vả không có kết quả tốt. Có cái này mới là mấu chốt, muốn đánh cắp cơ sở dữ liệu, sau khi tới tay thì dù cho không giống mô-đun chương trình trong công ty, cũng có thể mở ra lối riêng.”
Giống như một thân cây vậy, cơ sở dữ liệu chính là thân cây, máy chủ chính là rễ cây, đào rễ cây lấy thân cây, lại trồng ở nơi khác, tự nhiên sẽ sinh sôi nẩy mầm, nở hoa kết trái.
“Trực tiếp xử lý đi, nên làm gì liền làm đó!” Hứa Tư Văn một chút cũng không muốn buông ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


