Sau bữa trưa, bầu không khí trong trai phòng nhất thời trầm xuống.
“Anh nói cái gì? Tiểu Thuận Tử là một thi thể sống?” Thư Ngọc ngạc nhiên, “Abel đã trộm lấy thứ có thể khiến người ta trở thành thi thể sống từ trong mộ Lưu Linh Thuận ra ngoài?”
Abel phẫn nộ: “Thực ra cũng không nguy hiểm đến vậy, cô miễn dịch đối với loại vi trùng sống này.”
Thư Ngọc sửng sốt, Abel dường như sợ ai đó ngắt ngang mà dùng tốc độ thật nhanh chêm thêm một câu: “Cho nên Đàm à, cô chính là thuốc giải của chúng tôi.”
“Tôi còn không biết máu mình có tác dụng này, anh làm sao biết được chứ?” Thư Ngọc nhíu mi.
Abel đáp: “Tôi cũng chỉ tình cờ phát hiện ra trong máu cô có kháng thể, lúc đó…” Dừng một chút, anh ta lại nói, “Huyết thanh của cô đã cứu mạng Cô.”
Thư Ngọc hết sức kinh ngạc, cô quay đầu nhìn Cô Mang.
Cô Mang nắm tay cô, ho nhẹ một tiếng: “Cũng không phải chuyện gì to tát…”
Abel lại nói: “Ờ, lúc đó Cô cự nự dữ dội, nhất định không cần máu cô để cứu mạng.”
Thư Ngọc sửng sốt, hồi ức dường như xoay chuyển: “Là…lần kia sao? Có phải liên quan đến Mr. X không?” Cô nhạy bén tìm ra một đầu mối.
Cô Mang bất đắc dĩ: “Chuyện này không phải là quá khứ rồi sao…”
Thư Ngọc dùng ánh mắt sắc như dao lườm anh: “Anh im ngay.”
Cô Mang sờ mũi, buồn bã không nói.
Mãi cho đến khi trở về sương phòng, Thư Ngọc vẫn trưng ra bộ mặt khó coi với Cô Mang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
