Tuyết vẫn bay lả tả, tiếng hát của Gia Đại đắm chìm trong cơn gió.
Dạ Thập Tam bỗng nhiên nói: “Đi thôi.” Dứt lời cô ta nghiêng ngả đứng dậy, phủi tuyết trên người.
Thư Ngọc cũng đứng lên, hỏi: “Dạ cô nương quen biết Lễ Cung Tú Minh?”
“Ai?” Dạ Thập Tam liếc nhìn cô, nhíu mày, “Cái tên này không giống như người Trung Quốc.”
Thư Ngọc nghĩ ngợi, ngước mắt chỉ Lễ Cung Tú Minh đứng trên lầu: “Người đàn ông mà Gia Đại ngưỡng mộ, Lễ Cung Tú Minh.”
Dạ Thập Tam bỗng nhiên mỉm cười: “Ồ, rõ ràng là người Trung Quốc, lại lấy tên của người Oa. Thú vị thật.”
Thư Ngọc điềm nhiên như không, nói: “Xem ra Dạ cô nương không quen Lễ Cung Tú Minh, nhưng mà hình như Lễ Cung tiên sinh quen biết Dạ cô nương.”
Bước chân Dạ Thập Tam khựng lại, rồi đáp: “Tôi biết hắn.”
Thư Ngọc sửng sốt, lại nghe Dạ Thập Tam nói: “Em gái tôi chính là do hắn hại chết.”
Dạ Thập Tam quay đầu thấy Thư Ngọc tỏ vẻ ngạc nhiên, bỗng nhiên cô ta thu lại sắc mặt u ám: “Cho nên tôi mới nói, hắn không phải người tốt. Cô phu nhân, cô là người tốt, vì thế tôi khuyên cô đừng có dính líu gì với hắn.”
Còn chưa chờ Thư Ngọc trả lời, Dạ Thập Tam khoát tay: “Tôi chỉ là tùy tiện nói thôi, cô đừng để trong lòng.”
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, không bao lâu đã đến căn nhà gỗ. Lúc này Thư Ngọc mới phát hiện, hóa ra cô và Dạ Thập Tam ở tại căn nhà kế bên nhau.
Thư Ngọc nhìn Dạ Thập Tam đi vào căn nhà gỗ, sau đó theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua Gia Đại đứng trong tuyết.
Trên khoảnh đất cách hai căn nhà gỗ, Gia Đại vẫn hát ca, mà cửa sổ phòng Lễ Cung Tú Minh không biết đã đóng từ khi nào.
Trên chiếc ô giấy in hình hoa anh đào phủ đầy hạt tuyết. Từng hạt tuyết xếp chồng lên nhau, theo rìa chiếc ô rơi xuống đất, làm bẩn chiếc áo ki-mô-nô mới toanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
