Sương phòng khách, Đại uyên ương thiên.
Hàn Kình bắt chéo chân, thờ ơ nhìn Mục Nhã Bác ngồi một bên.
“Ý của anh tôi không hiểu cho lắm.” Hàn Kình nhướn mày, “Anh là môn sinh của vị đại nhân kia, nhưng anh lại bằng lòng đưa bản đồ trong tay các người cho chúng tôi xem. Anh làm vậy, đại nhân nhà anh đồng ý sao?”
Mục Nhã Bác cười cười: “Ý tôi là cùng chia sẻ. Tôi đưa bản vẽ chúng tôi có cho các người, tiên sinh cũng đem manh mối mà các người tìm được nói cho tôi biết. Như vậy, hai bên đều tiết kiệm công sức, không tốt sao? Tôi nghĩ, đây cũng là điều đại nhân mong muốn.”
Hàn Kình cười nhạo một tiếng: “Tôi coi như hiểu rồi. Đại nhân các người muốn đến lăng mộ kia phải không?”
Hàn Kình hừ lạnh một tiếng: “Anh nói muốn hợp tác, nhưng thành ý của anh không đủ chút nào. Muốn đến lăng mộ là đại nhân các người, chúng tôi không có hứng thú với nơi đó. Hợp tác hay không cũng chẳng quan trọng.”
“Hàn tiên sinh, nếu các vị cảm thấy việc lăng mộ không hề có liên quan đến các vị, thì tại sao không đưa bản vẽ cho chúng tôi?” Mục Nhã Bác ôn hòa nói, “Nếu Hàn tiên sinh bằng lòng giao ra bản vẽ, tiền công đương nhiên không hề ít.”
“Muốn mua chuộc tôi?” Hàn Kình bỗng nở nụ cười, “Chuyện này, tôi không thể làm chủ.”
“Hàn tiên sinh làm việc, còn phải hỏi ý của Cô tiên sinh sao?” Mục Nhã Bác làm như vô tình nói.
Hàn Kình cười càng sảng khoái: “Bản lĩnh châm ngòi ly gián của anh còn tốt hơn cái cô Gia Tuệ kia nhiều. Nhưng mà,” dừng một chút, âm thanh của anh ta lạnh thêm vài phần, “Tôi ghét nhất người khác dùng thủ đoạn trước mặt tôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
