Không biết qua bao lâu, sự chấn động mạnh mẽ dần dần ngừng lại, cả gian phòng trở về trạng thái bình thường.
“Cô, Đàm, hai người không sao chứ?”
Abel lật đật mở cửa ra, đầu đầy mồ hôi chạy vào.
Thư Ngọc tròn mắt, xem ra người ở bên ngoài phá trận chắc chắn là Abel rồi.
Nhưng mà anh chàng si mê sinh hóa hồ đồ này làm sao hiểu được trận bát quái của Trung Quốc? Thư Ngọc nhìn sang Cô Mang. Hóa ra quân sư đứng đằng sau đang ở đây.
Cô Mang ôm Thư Ngọc kéo cô đứng dậy: “Em đi được không?”
Thư Ngọc nhướn mày: “Em đâu có chơi trò múa dao với Lễ Cung Tú Minh, lời này phải để em hỏi anh. Anh có bị thương không?”
Cô Mang cười vô lại: “Anh làm sao có thể bị thương chứ?”
Bộ dạng này khiến Thư Ngọc ghét cay ghét đắng, ngay tức khắc cô vén áo len của anh lên kiểm tra xem có vết thương không.
Cô Mang ghé sát tai cô nhẹ giọng nói: “Muốn làm gì cũng phải chờ trở về phòng đã.”
Nghe thế cô chợt lúng túng, lỗ tai đỏ lên.
Thấy cô lúng túng, không hiểu sao anh lại cảm thấy thoải mái, khóe miệng khẽ nhếch lên, đôi mắt tỏa sáng.
“Cứ thế để cho Lễ Cung Tú Minh chạy đi sao?”
Giang Nam đứng một bên thản nhiên cất tiếng.
Cô Mang thu lại ý cười, đáp: “Giữ không được thì để hắn đi thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
