Diêm Phong nhíu mày, thả cô gái ra.
Cô gái run lẩy bẩy lùi ra sau một bước, trong mắt tràn đầy hoảng loạn.
Thư Ngọc chặn Diêm Phong ở đằng sau, cô tiến lên ôn hòa nói với cô gái: “Đừng sợ. Tôi sẽ hỏi cô vài câu, cô chỉ cần lắc đầu hoặc gật đầu là được, cô có hiểu tôi nói gì không?”
Cô gái chần chừ rồi gật đầu.
“Cô có biết đây là trang viên nghỉ hè tư nhân không?” Thư Ngọc dịu dàng nhìn cô gái.
Cô gái gật đầu.
“Một mình cô tới đây sao?”
Cô gái lắc đầu.
“Có người dẫn cô tới chỗ này?”
Cô gái gật đầu.
“Bây giờ người kia còn ở đây không?”
Cô gái ngẩn ngơ, rồi lắc đầu.
“Cô không biết người kia có còn ở đây không?”
Cô gái còn chưa kịp phản ứng thì lùm cây phía trước chợt lung lay, từ bên trong đó có một người đi ra. Trong tay người kia kéo theo một chùm mơ, anh ta hưng phấn kêu lên: “Tiểu Loan, em xem này…”
Còn chưa nói xong thì bị cảnh tượng trước mắt làm hết hồn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
