Trong lòng cô không khỏi nảy sinh tiếng chuông cảnh báo, Thư Ngọc nhanh chóng kéo Cô Mang xoay người bỏ đi, thế nhưng vẫn chậm một bước.
Một trong hai ông cụ không hề ngẩng đầu mà nói: “Nha đầu tới rồi.”
Thư Ngọc dừng bước, chậm rãi xoay người lại: “Ông nội, ông ngoại.”
Ông cụ còn lại vẫy tay với cô: “Lại đây, giúp ông xem ván cờ này.”
Trong nháy mắt Thư Ngọc lộ ra khuôn mặt khổ sở: “Hai ông từ từ chơi nhé, con đi lấy chút trà bánh đến…” Đùa à, hứa một cái là cả ngày phải dây dưa trong này.
Còn chưa kịp dời bước thì chợt nghe ông cụ ở đằng sau cất tiếng: “Con có thể đi, nhưng để người đàn ông của con ở lại.”
“Ông ngoại ——” Thư Ngọc kêu lên.
“Thế nào?” Tạ Tri Viễn nhíu mày, trừng hai mắt, Thư Ngọc im bặt ngay lập tức.
Tạ Tri Viễn nói tiếp: “Người trẻ tuổi ngày nào cũng dính với nhau thì còn ra thể thống gì? Đam mê sắc đẹp hỏng việc, đạo lý này có hiểu không?”
Câu cuối cùng rõ ràng là nói cho Cô Mang nghe.
Cô Mang hắng giọng một tiếng, xoay đầu qua chỗ khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
