Ba giờ chiều, cửa gỗ sương phòng mở ra.
Hằng Nghi đang chợp mắt nghe được tiếng động, bà mở mắt: “Thư Ngọc, cháu đã đến rồi.” Dứt lời, bà mỉm cười chỉ vào hình vẽ trên bàn, “Hôm nay học thêu hình này, kiểm tra xem mấy hôm nay cháu có siêng năng học hành không.”
Gia Tuệ ngoan ngoãn ngồi trước bàn, cầm lấy kim chỉ bắt đầu thêu thùa.
Hằng Nghi không nghi ngại, đáp: “Các trưởng lão trong tộc vẫn đang tìm kiếm, nếu trước ngày trở về còn chưa tìm được thì sẽ từ bỏ.”
Gia Tuệ sửng sốt, sau đó cười hiền hậu: “Bảo vật tổ truyền của gia tộc Chử Khố Nhĩ, nói không cần là không cần sao ạ?”
Hằng Nghi khó hiểu nhìn Gia Tuệ: “Lúc trước tôi đã nói, hộp tú hoa châm này chẳng qua là một phế vật, tìm không được cũng chẳng sao.”
Gia Tuệ cười cười, không xoắn xuýt vấn đề này nữa.
“Cháu và Khưu Bình Bình đi thăm Tiểu Loan, con bé ổn chứ?” Hằng Nghi bỗng dưng hỏi.
Gia Tuệ cúi đầu trả lời: “Chử Phượng Y chỉ là muốn trút giận, qua cơn giận thì sẽ thả Tiểu Loan.”
Hằng Nghi thản nhiên nói: “Từ bé Phượng Y đã không thích cách thức của các trưởng bối trong gia tộc, nó đã chủ động vứt bỏ cơ hội tuyển chọn làm đương gia, thoát khỏi tộc một mình phiêu bạt bên ngoài. Tính cách của nó vốn điềm tĩnh, không ngờ nhiều năm trôi qua, tính nết lại thay đổi lớn như vậy.”
“Tâm tư của Phượng Nhan tôi cũng hiểu được phần nào, nó chỉ là không muốn Tiểu Loan cưới người không thuộc về mình, vì thế mới đóng vai phản diện, dây dưa mập mờ với Khưu Chính Khuynh. Ai ngờ lại trả giá bằng mạng sống của mình.”
Hằng Nghi thở dài một hơi: “Nếu nói Phượng Nhan ăn trộm, tôi không tin. Cũng thế, tôi cũng không tin Tiểu Loan tàn nhẫn lấy mạng của Phượng Nhan. Trong đó chắc chắn có điểm khả nghi.”
“Dạo này tại đây không được yên bình, Thư Ngọc tự cháu cũng phải cẩn thận.” Cuối cùng, Hằng Nghi dặn dò.
Gia Tuệ cười cười, nói: “Cháu sẽ cẩn thận, không để người ngoài thừa cơ.” Dừng một chút, cô ta làm như lơ đãng hỏi, “Cháu nghe nói hồi đó gia tộc Chử Khố Nhĩ đã từng thêu một tấm bản đồ cho một vị quan lớn của triều Thanh, hình như là bản đồ đường lối của lăng mộ. Lăng mộ kia chiếm cứ cả ngọn núi, nhưng bản đồ thêu ra chỉ bằng lòng bàn tay. Chuyện đó là thật ạ?”
Hằng Nghi hơi sửng sốt: “Cháu nghe được chuyện này từ đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
