Thư Ngọc vừa lấy lại ý thức, tầm mắt có phần mơ hồ, cô ngờ ngợ cảm giác được mình đang ở trong một căn phòng nhỏ mờ tối.
Cửa sổ đã đóng lại, không thể đoán được thời gian lúc này.
Cô động đậy, lúc này mới phát hiện tay và chân đều bị miếng vải mềm trói buộc.
Điều không ngờ là miệng cô chẳng bị dán lại.
Chử Phượng Y cho rằng cô sẽ không la hét, hay là chắc chắn dù cô kêu to thế nào cũng chẳng có ai nghe được?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, chợt nghe bên cạnh có người nói: “Tỉnh rồi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
