Hàn Tinh Xu đột nhiên lách người, thoát khỏi sự kiềm chế của hai người đàn ông áo đen.
Trong không khí vang lên tiếng động.
Thư Ngọc kinh ngạc, không nhìn ra bản lĩnh của Hàn Tinh Xu tốt như vậy.
Chỉ vài giây ngắn ngủi, ba người đã qua mười chiêu.
Hàn Tinh Xu tìm được khoảng trống, quyết định đánh về phía Hàn Kình. Hàn Kình cũng không đặt cô ta trong mắt, một tay một chiêu quật ngã cô ta.
Ai ngờ mục đích tấn công của Hàn Tinh Xu không phải vào chỗ hiểm của anh ta, bàn tay mềm mại bắt lấy cổ của anh ta.
“Rắc”, tiếng kim loại bị đứt vang lên, Hàn Tinh Xu cong khóe miệng, cả người đã nhảy lên boong tàu gần ngoài mui thuyền nhất.
“Hàn Kình, anh muốn sợi dây của anh, hay là muốn đuổi em xuống thuyền?” Hàn Tinh Xu giơ ngón tay lên. Đầu ngón tay của cô ta rõ ràng giắt cây thánh giá màu đồng vốn đeo trên cổ Hàn Kình.
Sắc mặt Hàn Kình trầm xuống: “Trả lại cho tôi.”
Hàn Tinh Xu nói: “Còn muốn đuổi em xuống thuyền không? Nếu anh vẫn khăng khăng muốn đuổi em đi, em không cẩn thận làm rớt sợi dây bảo bối của anh xuống biển, anh thấy được không?”
Hàn Tinh Xu hơi khựng lại, sau đó cười quyến rũ: “Cũng chưa từng có người không cho Hàn Tinh Xu thể diện.”
“Thật không?” Hàn Kình mỉa mai nhếch khóe miệng, “Cô tự tin quá đấy, tôi còn nhớ cách đây không lâu có người không hề khách sáo làm bẽ mặt cô mà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
