Cạnh bàn tròn nhỏ, ba người phụ nữ và một cậu bé ngồi vây quanh bàn.
Hà Uyển Đinh hơi khẩn trương đặt tay lên đầu gối: “Tôi không có nói tôi là Lạc Thần Hoa tiểu thư, các người nhìn tôi như vậy làm gì?”
Thư Ngọc và Mân Lâm nhìn nhau, cuối cùng nhìn qua A Cát Bố.
Mân Lâm đảo mắt khinh thường: “Nhưng bạn cô tháng sáu năm nay không có lên thuyền.”
Hà Uyển Đinh nói: “Công việc tại giáo khu bận rộn, năm nay cô ấy không cách nào thoát thân về nhà thăm người thân, cho nên lúc này không thể lên thuyền. Huống hồ sau khi A Cát Bố xem ảnh của cô ấy, chẳng phải đã nhận định cô ấy là Lạc Thần Hoa tiểu thư sao?”
Trên bàn đặt một tấm ảnh phai màu.
Cô gái trong ảnh sắc mặt tái nhợt, khóe mắt hơi cong, ngũ quan mặc dù bình thường, nhưng ánh mắt mang vẻ quyến rũ tự nhiên mà có vẻ sống động. Cô gái mặc chiếc áo cotton bình thường cùng với quần tây ống rộng, chân mang giày vải cứng nhắc. Rõ ràng cách ăn mặc giản dị tự nhiên nhất, phía dưới khóe mắt bên trái có xăm có một đóa hoa đỏ thắm.
Chính là vì đóa hoa này mà A Cát Bố một mực khẳng định cô gái trong ảnh là Lạc Thần Hoa tiểu thư mà cậu ta muốn tìm.
“Anh em nói trên mặt Lạc Thần Hoa tiểu thư có một đóa hoa rất đẹp,” A Cát Bố nói, “Chính là giống thế này nè.” Cậu ta chỉ đóa hoa xăm trên khuôn mặt cô gái trong ảnh.
Mân Lâm khoát tay: “Được được được, em nói cái gì thì là cái đó. Nếu đã tìm được Lạc Thần Hoa tiểu thư rồi, thế thì không còn chuyện gì liên quan đến chúng ta nữa. Nhưng mà năm nay cô ấy không ở trên chiếc thuyền này, em chờ sang năm rồi đưa thư cho cô ấy.” Dứt lời cô ta đứng lên.
Thư Ngọc bỗng dưng đè tay Mân Lâm lại.
Trong ánh mắt dò hỏi của Mân Lâm, Thư Ngọc nhìn qua A Cát Bố: “Anh em không chỉ nói trên gương mặt Lạc Thần Hoa tiểu thư có một đóa hoa xinh đẹp, mà còn nói đóa hoa này không thua kém lạc thần hoa. Anh ấy nói, khi cô ấy cười tươi tựa như đóa hoa nở bung trong tách trà lạc thần hoa. Chị nói đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
