Đôi tay quỷ của Cầu Lão Thất không phải hư danh, cộng thêm một khoản tiền lớn của Thư Ngọc, kết quả thắng bại mau chóng phân định rõ ràng.
Khưu Bình Bình phẫn nộ đẩy ngã chồng thẻ tiền trước mặt, cô ta không cam lòng nhìn Cầu Lão Thất ở đối diện, lại nhìn mỹ nhân trên đài, thế nhưng cô ta chỉ đành nhận thua. Ai bảo cô ta đề cập tới chuyện đồng minh trước? Trơ mắt nhìn đối phương cũng kết đồng minh theo, thật là tự nâng tảng đá đập trúng chân mình.
Thư Ngọc cong khóe miệng, quạt xếp che nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sáng trong: “Nếu thắng bại đã định, thế thì mỹ nhân trên kia tôi có thể đưa đi trước không?”
Âm thanh sau tấm rèm mang theo vài phần dí dỏm: “Cũng đừng quên một ngày sau của về chủ cũ.”
Thư Ngọc cười nói: “Đương nhiên rồi. Một ngày sau, một sợi tóc của mỹ nhân cũng không thiếu, tiên sinh hãy yên tâm.”
Khưu Bình Bình nói tiếp: “Đúng vậy, mỹ nhân tỷ tỷ là đổ thủ giỏi nhất trong Thiên Cơ Các.” Lòng cô ta ngứa ngáy lắm rồi.
Đổ thủ giỏi? Trong lòng Thư Ngọc chợt có suy nghĩ. Nếu là đổ thủ giỏi của Thiên Cơ Các, vì sao lại làm tiền cược mặc khách tùy ý lấy đi?
Mỹ nhân trên đài đột nhiên cười lên tiếng: “Khưu tiểu thư, cô nói vậy tôi thật ngượng ngùng, bản lĩnh của tôi làm sao sánh bằng Cầu Lão Thất. Nếu cô thật lòng muốn tìm người luận bàn, sao không nhân cơ hội lúc này mà mời Cầu Lão Thất?”
Khưu Bình Bình sửng sốt, tỉnh táo trong nháy mắt: “Đúng rồi, tôi muốn lấy mỹ nhân, cũng muốn mời Cầu Lão Thất!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
