“Tiệc tối?”
Sau bữa ăn, Thư Ngọc vừa hí hoáy cây cảnh trên bệ cửa sổ, vừa nhìn Cô Mang mở tủ quần áo lựa áo vét.
Cô Mang đáp: “Không sai, tối nay trong nhà Trương cảnh ti tổ chức một buổi tiệc nhỏ, thư mời sáng nay chuyển đến cho anh.”
Thư Ngọc tò mò: “Ông ta còn mời ai nữa?”
Cô Mang nói ra mấy cái tên. Thư Ngọc sửng sốt, những người này đều là thượng cấp trong giới cảnh sát. Cô Mang xưa nay cao ngạo, cho nên quan hệ với nhóm người này cũng có phần tế nhị.
“Anh thật sự muốn đi ư?” Khuôn mặt cô chứa vẻ lo lắng.
Anh cong khóe miệng: “Cho dù là Hồng Môn Yến, anh cũng phải đi.” Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con?
Cô đi đến bên người anh, tiện tay giúp anh chọn một chiếc áo vét hợp với áo sơ mi trong: “Anh luôn mạo hiểm như vậy, khi nào thì có thể khiến em yên tâm đây?”
Cô im lặng trong phút chốc, sau đó nhẹ nhàng cất tiếng: “Cô Mang.”
Anh cảm thấy sự khác thường trong giọng nói của cô: “Hửm?”
Cô tựa vào trong lòng anh, nói rõ từng chữ một: “Những lời tiếp theo, anh phải lắng tai nghe, nhớ kỹ trong lòng nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
