: Puck - Diễn đàn
Tô Song Song cúi đầu xem xét, lập tức hơi hoa mắt, vội vàng lui về sau hai bước, vừa định ngẩng đầu nhìn về phía Tần Mặc, tầm mắt lướt qua bầu trời, trong nháy mắt kinh ngạc há hốc miệng.
“Trời… Trời chiều, ánh mặt trời thật đẹp!” Tô Song Song vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy ánh nắng chiều, mặt trời chậm rãi đi xuống, trong nháy mắt ánh sáng màu vàng chiếu sáng ngời nước biển hơi mờ tối.
Tần Mặc lấy thêm áo trải trên đất, ngồi lên trên, kéo Tô Song Song để cho cô ngồi trong ngực mình, hai người yên tĩnh nhìn ánh chiều tà cuối cùng biến mất ở chân trời, trong lòng cực kỳ yên bình.
“Trước kia anh thường tới?” Trời dần tối, sao lốm đốm đầy trên bầu trời, mặc dù hơi lạnh, nhưng cảnh tượng khiến cho người ta thoải mái.
“Ban đầu khi mới rời khỏi nhà họ Tần, buổi tối sẽ đến ngồi một chút.” Tần Mặc nhớ tới thời điểm đó, nhìn về phía trước, trong mắt có chút hoảng hốt.
“Anh chưa từng dẫn ai tới đây, đột nhiên nghĩ đến nơi này rất đẹp, muốn cho em tới xem một chút.” Giọng Tần Mặc rất nhẹ, anh như vậy luôn lộ ra cảm giác tịch mịch khó nói nên lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

