Nhưng mà một giây kế tiếp cô liền phát giác có cái gì không đúng, liền nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn qua, lập tức nhìn thấy cánh tay Tần Mặc đang rũ xuống, bác sĩ ở đó đang còn đang xử lý cho anh.
Đến lúc này cô mới phản ứng được, mới vừa rồi Cô Tô Na không phải là không cắn được cô, mà là cắn vào cánh tay của Tần Mặc đã ngăn ở trên mặt cô. Tô Song Song tiến tới, muốn nhìn một chút, nhưng lại sợ mình sẽ làm chậm trễ việc điều trị, nên cẩn thận từng ly từng tí đứng lui ra vòng ngoài, sau đó cứ đi lượn vòng quanh.
Dư quang Tô Song Song liếc mắt nhìn sang Cô Tô Na, nhìn thấy Cô Tô Na bị đánh thuốc an thần đã nằm ở trên giường an ổn, thì thở phào nhẹ nhõm. Lúc này cô nhìn chằm chằm vào Tần Mặc hết sức chăm chú, nước mắt ròng ròng.
Dư quang Tần Mặc vẫn nhìn chằm chằm vào Tô Song Song, thấy vẻ mặt cô đầy sự áy náy, lặng yên không lên tiếng, cứ lượn tròn chung quanh mình vòng vòng như vậy. Đợi đến khi bác sĩ đã băng kín dấu răng trên cánh tay của anh xong, thì anh mới từ ở bên trong vòng vây của bác sĩ chung quanh đi ra ngoài.
Tô Song Song vừa thấy Tần Mặc ra ngoài, vội vàng tiến tới, ngước đầu lên nhìn như dính chặt vào trên cánh tay của Tần Mặc. Vừa thấy máu vẫn thấm ra bên ngoài lớp băng gạc, liền càng thêm hoảng hốt.
"Cầm máu thế nào vậy? diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn Tại sao vẫn còn ra máu thế kia!" Tô Song Song cẩn thận nắm lấy cổ tay Tần Mặc, tiến tới, cẩn thận nhìn một chút, trong miệng vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt, thế nào cũng không yên lòng.
Mấy bác sĩ đứng ở bên cạnh cũng muốn giải thích từng thứ một, nhưng mà sợ nói nhiều, ngược lại sẽ chọc Tô Song Song tức giận. Mỗi một người đều cẩn thận nhìn chằm chằm vào Tần Mặc và Tô Song Song, chỉ sợ một lát nữa núi lửa sẽ bộc phát.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

