Tô Song Song vốn cho rằng tiểu cầm thú thăng cấp có thể dịu dàng an ủi cô đôi câu, ai ngờ còn có thái độ đáng chết, cũng tức giận, cô nghiêm mặt, đôi tay chống nạnh, trừng mắt; “Có cái gì không tin được, anh không tin anh ấy chính là không tin em!”
“Tô Song Song, em nhất định vì cậu ta mà đùa bỡn cáu giận với anh phải không?” Tần Mặc cũng rất nhức đầu, anh rõ ràng biết hiện giờ Tần Dật Hiên vẫn không sống yên ổn, vẫn còn đang quấy rối, tuy nhiên lại không tìm được chút dấu vết nào.
Mà cậu ta lại quen với tính cách của Tô Song Song, có thể túm được xương sườn mềm của cô, lừa dối Tô Song Song vốn không hề hoài nghi cậu ta, Tần Mặc nghĩ tới đây đã cảm thấy tức giận.
“Em đùa bỡn cáu giận như thế nào, Tần Mặc, anh vừa trở lại cũng không thèm hỏi xem hai ngày nay em như thế nào, vừa đi tới đã đánh anh ấy, hoài nghi tụi em, rốt cuộc là ai không nói đạo lý?”
Tô Song Song cũng càng nghĩ càng tức giận, càng nói càng uất ức, giọng cũng càng lúc càng lớn, cô cảm giác Tần Mặc không đủ tin tưởng cô, ngọn lửa nhỏ vẫn đè ép ở trong lòng cô coi như vào thời khắc này đốt lên hoàn toàn.
Tần Mặc đàm phán với người ta một ngày một đêm, ngay cả nước cũng không kịp uống đã vội vàng chạy sang đây nhìn Tô Song Song, ai ngờ đầu tiên không phải nhìn thấy khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Tô Song Song, mà thấy cô và Tần Dật Hiên ở chung một chỗ!
Cú đánh sâu vào thị giác này khiến đầu Tần Mặc đau ong ong, lý trí bị mệt mỏi và lửa giận tách ra, anh hít một hơi thật sâu, đè thấp giọng nói: “Tô Song Song, bây giờ em không đi cùng anh?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

