: Mẹ Bầu
Tô Song Song cắn môi, từng chữ từng câu nói ra vẻ tràn đầy quả quyết: "Hiện tại em chỉ có thể nói không phải là em, nhưng mà nhất định em sẽ tìm được chứng cớ chứng minh!"
"Vậy thì bây giờ, ngay lúc này cô hãy rời đi thôi! Tôia không muốn gặp lại cô nữa! Tiểu Khê cũng không muốn nhìn thấy cô nữa!"
Thật ra thì trong lòng Đồng Nhược không hận Tô Song Song, cũng biết mình nói như vậy là quá lố bịch. Nhưng mà bây giờ anh tưởng chừng cũng muốn phát điên lên rồi. Nếu như anh không tìm được một người nào đó để nói phát tiết ra hết những buồn bực, anh khẳng định sẽ không sao chịu đựng nổi tới khi cánh cửa phòng cấp cứu mở ra.
"Đi thôi!" Tần Dật Hiên không nói hai lời, sau đó lôi kéo Tô Song Song đưa cô đi ra ngoài. Khi hai người đi tới bên cạnh Cố Trọng, Cố Trọng lại kéo lại cánh tay Tần Dật Hiên.
Anh ngẩng đầu lên nhìn Tần Dật Hiên, trong mắt tràn đầy sự đau thương khó chịu: "Dật Hiên, tại sao anh không thể lý trí một chút? Chẳng lẽ ngoại trừ cô ấy ra anh không nhìn thấy những người khác nữa hay sao?"
"Cho dù tôi có không nhìn thấy toàn bộ loài người trên thế giới, thì cũng không muốn nhìn thấy cậu! Cố Trọng, tôi thích phụ nữ!" Tần Dật Hiên nói xong quay đầu đi, cũng không nhìn lại Cố Trọng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

