: Mẹ Bầu
Tần Dật Hiên lại hừ nhẹ một tiếng, thân mật xoa nắn mấy ngón tay của Kỷ Noãn, nói một câu giống như vô ý trêu chọc: "Nếu như là tiểu Noãn, bất luận cô có như thế nào thì anh cũng đều không để ý!"
Giọng nói của anh mặc dù không lớn, tựa như là đang lầm bầm lầu bầu, nhưng lại dứt khoát cố ý khống chế ở trong phạm vi mọi người nơi này đều có tể nghe được. Nói xong giống như vừa chợt nhớ tới một điều gì đó, Tần Dật Hiên ngẩng đầu lên nhìn Tần Mặc, thoáng nhíu lông mày lại một chút.
"Tổng giám đốc Tần, [emailprotected]*dyan(lee^qu.donnn),nếu như anh ghét bỏ, làm em gái tôi bị mất mặt, vậy thì xin mời, em gái của Tần Dật Hiên này còn chưa tới phiên người khác chán ghét đâu!" Giọng nói của Tần Dật Hiên đã cực kỳ nóng nảy rồi, cho thấy rõ ràng là anh đang muốn tra hỏi Tần Mặc.
Tần Mặc dứt khoát đặt mạnh cái dĩa đang cầm trong tay xuống chiếc khay, làm phát ra tiếng vang chói tai. ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n Anh nhìn về phía Tần Dật Hiên, lạnh lùng nói: "Tôi sẽ cùng chịu mất mặt với Song Song."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

