: Mẹ Bầu
Tần Dật Hiên cũng cảm thấy có chút nhi kỳ quái, quay đầu lại liếc mắt nhìn theo bóng lưng đầy vẻ hốt hoảng Cố Trọng. Sau đó anh nhìn về phía Tô Song Song vẻ mặt tiếc hận, khẽ nhíu mày, hỏi một câu thái độ không quá chắc chắn lắm: " Cố Trọng bị làm sao vậy?"
"Sao... là sao cơ!" Tô Song Song chỉ sợ Tần Dật Hiên nhìn ra chuyện YY mình đang nghĩ trong lòng, khẩn trương ưỡn thẳng sống lưng, cười ha ha một tràng, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com con ngươi sáng ngời đảo loạn, muốn nghĩ ra một cớ gì đó để nói cho qua.
Ngay từ nhỏ Tần Dật Hiên đã nhìn Tô Song Song lớn lên, mỗi khi cô nói láo gạt người thì luôn có một thói quen nhỏ, là sẽ triệt để tránh né ánh mắt của anh. Tần Dật Hiên vươn tay nhẹ nhàng gõ một cái lên mặt bàn trước mặt Tô Song Song, ngạo nghễ liếc mắt nhìn sang cô nói một câu rất bình tĩnh: "Đang suy nghĩ thật kỹ cách làm thế nào để gạt anh phải không?"
"..." Tô Song Song thấy chút tâm tư nhỏ mọn của mình đã bị Tần Dật Hiên phơi bày, [emailprotected]*dyan(lee^qu.donnn),liền nở nụ cười xin lỗi, cúi đầu nghịch ngợm mấy đầu ngón tay của mình, khẽ lẩm bẩm đáp lại: "Bởi vì em cũng không biết gì hết! Dĩ nhiên là em cũng rất muốn biết!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

