Tần Mặc ngược lại dáng vẻ giống như không có chuyện gì đứng ở bên cạnh cửa, một tay nhét túi, không biết đang nghĩ cái gì, Tô Song Song cắn răng nghiến lợi lườm anh một cái, nghĩ tới tối hôm qua chơi trò xấu hổ, mặt đỏ tim đập như cũ.
Cô cúi đầu nhìn đồng hồ, khi nhìn thấy đồng hồ đeo tay trên tay mình thì nhướn mày, định nói gì, lại cảm thấy lúc này không thích hợp, liền ngậm miệng.
Đã sắp đến giờ cơm trưa rồi, Tô Song Song không thể kéo dài được nữa, cô đỡ eo sắp gãy của mình, đẩy cửa đi vào, đứng trước giường bệnh của Cô Tô Na.
“Tiểu Na, cảm giác tốt hơn chút nào không?” Tô Song Song hỏi một câu không quá ngượng ngùng, mặt Cô Tô Na đỏ bừng, vẻ mặt xấu hổ gật đầu một cái, nói, “Chị dâu, em đỡ hơn rồi, nhân viên ở đây làm tròn trách nhiệm, hai người không cần lo lắng.”
Cô Tô Na nói xong, Tần Mặc đã tiến vào, nhìn trên dưới Cô Tô Na, thấy cô ta không có vấn đề gì lớn, anh mở miệng lạnh lùng nói: “Nếu cô không có chuyện gì thì đi thăm ông cụ một chút.”
“Ông nội? Ông nội như thế nào?” Cô Tô Na vừa nghe liền vén chăn lên, định xuống giường, chỉ có điều hai chân vừa chạm đất, chân mềm nhũn, trong nháy mắt đã ngã xuống.
Tô Song Song kêu lên một tiếng, theo bản năng đi đỡ Cô Tô Na, Tần Mặc sợ Cô Tô Na kéo Tô Song Song theo, chìa tay, kéo Cô Tô Na lên, đặt lên giường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

