: Mẹ Bầu
Suốt cả một ngày trời chụp ảnh nội cảnh, đợi đến lúc chụp kiểu ảnh cuối, thì hai chân Tô Song Song đã mềm nhũn, cô trực tiếp liền ngồi phịch xuống trên nền nhà.
Tần Mặc mặc dù thân thể cường tráng, nhưng cũng là lần đầu tiên anh phải chịu cảnh hành hạ suốt một ngày như thế. Nhưng mà cái loại cảm giác ấm áp diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn hạnh phúc đó vẫn cứ lượn lờ mãi ở trong lòng anh, không hề tản đi.
Anh nhìn Tô Song Song thật sự là mệt muốn chết rồi, cũng không nóng nảy kéo cô lên nữa, định bụng ngồi xuống ở bên cạnh cô. May mắn gian phòng này là phòng sao, cho nên hai người liền cứ an tĩnh ngồi ở trên tấm thảm đỏ như vậy mà ngắm sao, không khí đặc biệt an tĩnh.
Bởi vì quá mệt mỏi nên Tô Song Song hơi híp mắt lại, suy nghĩ một chút., Cô dựa người vào bả vai Tần Mặc,diiễn~đaàn~leê~quyý~đoôncảm giác lần đầu tiên dựa vào anh như vậy, nên cô vẫn còn cảm thấy có chút gì đó không thoải mái, ngọ nguậy cái đầu của mình mãi, rốt cuộc cô cũng tìm được một nơi thoải mái.
Tần Mặc khẽ hạ thấp đầu bả vai của mình xuống một chút, để cho Tô Song Song dựa vào được thoải mái hơn. Tô Song Song thật sự đã quá mệt mỏi rồi, cũng không quan tâm gì đến cái gì gọi là tốt xấu hay ngượng ngùng nữa. ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m Cô cầm lấy cánh tay Tần Mặc, cọ xát tựa như đang làm nũng anh vậy...
Trên khóe miệng Tần Mặc thoáng nở một nụ cười càng thêm vẻ cưng chiều. Một lát sau, anh nghe thấy truyền đến tiếng hít thở vững vàng của Tô Song Song. Tần Mặc thoáng hơi chuyển động một chút.
Một giây kế tiếp, cô chợt ngồi dậy, hét lên một tiếng: "Em như vậy là đã ngủ được bao lâu rồi, di◕ễn♠đà‿n♠lê♡♠q◕uý♠đônthế nào mà trời cũng đã tối thế này!"
Lại qua một giây tiếp theo, Tô Song Song trợn to cặp mắt, chậm lại, rốt cục nhớ tới, lúc này bọn họ còn đang ở trong phòng chụp ảnh. Trong nháy mắt, Tô Song Song đã bình tĩnh lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

