Sau khi xác nhận không có nhà nào bị mất con, nhà Vân Tường Lâm vậy mà lại nhận đứa bé ấy làm con nuôi!
Chuyện này quả thực khiến cả làng Bạch Long chấn động.
“Nghe nói là con gái đấy. Nhà họ nghĩ gì không biết, đã nghèo đến thế rồi mà còn nuôi thêm một đứa con gái chỉ biết ăn mà chẳng làm ra tiền.”
“Tôi còn nhìn thấy mấy thằng nhóc nhà họ Vân ngày nào cũng xách đồ sang nhà Thuyên Tử đổi lấy sữa dê đấy.”
“Cả nhà này chắc đầu óc có vấn đề rồi. Sao lại hết lòng hết dạ với một đứa con gái nhặt về như thế chứ?”
Vân Kiều vẫn chưa biết mình đã trở thành đề tài bàn tán của mấy bà thím đầu làng.
Lúc này, cô bé đang mở to đôi mắt đen láy sáng ngời, tò mò quan sát mọi thứ trong căn nhà này.
Đã một tháng kể từ ngày cô bé được nhặt về.
Vân Kiều cũng dần hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình.
Từ một giao nhân sống dưới biển sâu, cô biến thành con người, hơn nữa còn là một đứa trẻ sơ sinh.
Chỉ trong chớp mắt, từ một sinh vật biển quen thuộc biến thành sinh vật trên cạn, cô thật sự vẫn chưa quen lắm.
Giao nhân vốn có năng lực ngôn ngữ rất mạnh. Suốt những ngày qua, tuy cô vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu được lời nói của những người này, nhưng cơ bản đã có thể nhận diện được từng người trong nhà họ Vân.
Thế hệ trẻ trong nhà có chín đứa trẻ, tất cả đều là con trai.
Người lớn tuổi nhất trong nhà họ Vân là ông Vân và bà Vân. Bên dưới có hai người con trai, lần lượt là Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà.
Vợ của Vân Lâm Hải là Thẩm Vân Liên. Hai người có với nhau năm người con trai, bốn đứa đầu đều là hai cặp song sinh.
Vợ của Vân Lâm Hà là Vương Mai. Hai người cũng sinh được bốn người con trai, tất cả đều là con sinh đôi.
Nhà họ có gen sinh đôi, chuyện này đã nổi tiếng khắp làng Bạch Long.
Vân Kiều tuy là đứa trẻ được nhặt về, nhưng tất cả mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé đặc biệt tốt.
Dù bản thân họ nghèo đến mức gầy trơ xương, quần áo trên người vá chằng vá đụp chẳng khác nào đồ ăn mày, vậy mà ngày nào họ cũng cố gắng đi đổi sữa dê về cho cô bé.
Nhưng Vân Kiều lại càng muốn ăn những món ăn thơm phức kia hơn. Chỉ tiếc cô bé vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh chưa mọc đủ răng, chỉ có thể trông mong nhìn người lớn ăn. Muốn ăn thêm một miếng cũng không ai cho.
Cô thật sự muốn lớn nhanh lên.
Cơ thể này yếu quá đi mất.
Đến năm tháng tuổi, Vân Kiều được mẹ Vân là Thẩm Vân Liên đặt vào chiếc địu trẻ em tự làm, địu theo ra bãi biển nhặt hải sản.
Đây cũng là lần đầu tiên Vân Kiều ra khỏi nhà. Cô bé mở to đôi mắt, hết nhìn đông lại nhìn tây, thứ gì cũng khiến cô tò mò.
Thẩm Vân Liên cũng giống như những người ở đây, làn da hơi sẫm màu, nhưng vẫn có thể nhìn ra ngũ quan của bà vốn rất xinh đẹp.
Phía sau bà là một đoàn con trai, cháu trai cũng gầy gò chẳng kém. Trên người chúng mặc những bộ quần áo vá chằng vá đụp, chân trần nối đuôi nhau đi theo mẹ Vân về phía bãi biển.
Được những người xung quanh làm nền, đứa trẻ trắng trẻo, mềm mại, mũm mĩm như một chiếc bánh bao nhỏ là Vân Kiều lập tức trở nên đặc biệt nổi bật.
Vân Kiều rất dễ nuôi. Không có sữa dê thì cô bé ăn canh cá, uống nước cơm, món gì cũng ăn, cực kỳ dễ nuôi sống.
Dù chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, người ta cũng có thể nhìn ra ngũ quan non nớt của cô bé mang nét tinh xảo pha trộn. Mái tóc vừa dày vừa mềm, đen óng ánh. Đôi mắt to trong veo, tựa như một vũng nước suối trong lành giữa núi rừng. Nếu nhìn kỹ, sẽ nhận ra đồng tử của cô bé không hẳn là màu đen, mà là một màu xanh đen sâu thẳm đặc biệt.
Làn da cô bé trắng nõn, hai cánh tay nhỏ mũm mĩm, từng khúc từng khúc tròn trịa như ngó sen, nom chẳng khác nào một con búp bê nhỏ. Lúc này, cô bé ngoan ngoãn nằm trên lưng Thẩm Vân Liên, tò mò ngó nghiêng xung quanh, miệng còn không ngừng thổi bong bóng, khiến ai nhìn cũng yêu thích.
Suốt dọc đường, những người gặp mẹ Vân và lên tiếng chào hỏi đều không nhịn được mà đưa mắt nhìn Vân Kiều.
“Đứa bé này xinh xắn thật đấy. Tôi chưa từng thấy đứa trẻ nào đẹp thế này bao giờ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)